Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

Không có Thời Luật, cô vẫn ăn uống vui chơi như thường đấy thôi?
Nhận ra mình lại vừa nhớ đến Thời Luật, An Khanh nhấc ly rượu lên, chạm cốc với đám bạn "Kính chúng ta, những người tự vác được bình nước." Chạm ly, uống rượu, và thoải mái tán gẫu về những kế hoạch, ảo tưởng cho tương lai.
Cái Tết này nan trôi qua thật tốt.
Gần 12 giờ đêm cuộc vui mới tàn, mấy cô bạn này đều là người gốc Bắc Kinh nên tự lái xe đến.
Vì đã uống rượu nên ai nấy đều phải gọi tài xế lái hộ.
An Khanh bắt taxi về căn hộ.
Hồi cô còn học đại học, để cho tiện sinh hoạt, bố cô đã mua sẵn căn nhà này ở đây.
Sau khi tốt nghiệp vốn định bán đi nhưng vì công việc bận rộn nên cô quên bẵng mất, giờ lại vừa hay dùng đến.
Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã ngửi thấy mùi khói thuốc.
An Khanh thắc mắc không biết hàng xóm nhà nào không hút thuốc trong nhà mình lại chạy ra ngoài hành lang hút?
Vừa lấy chìa khóa ra, rẽ qua góc hành lang, cô sững người khi thấy người đàn ông đang đứng hút thuốc trước cửa phòng mình nan Thời Luật.
Dưới chân Thời Luật là một chiếc vali nhỏ màu đen, rất ăn nhập với chiếc áo khoác măng tô màu xám đậm trên người anh.
Anh đứng đó với phong thái đầy quyền lực, nếu ai không biết chắc còn tưởng lãnh đạo cấp cao nào đang đi thị sát đời sống người dân.
"Sao anh biết tôi ở đây?" An Khanh bật cười đi tới “Bố tôi nói cho anh à?" "Bố em nghĩ là chúng ta đang cãi nhaụ" Thời Luật đi tới thùng rác cách đó không xa, dập tắt điếu thuốc đang hút dở.
"Ông ấy là vậy đó, đôi khi hơi lo lắng quá mức về chuyện của tôi, anh đừng để tâm." Sau khi vào nhà, nụ cười trên mặt An Khanh vẫn không hề tắt.
Có chút hơi men, lại vừa hàn huyên vui vẻ với bạn cũ, cộng thêm việc hôm nay là mùng một Tết nên tâm trạng cô không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự xuất hiện của Thời Luật.
"Đạo lý diễn kịch thì phải diễn cho trót tôi hiểu mà." An Khanh lấy một bộ ga giường và vỏ gối mới tinh từ trong tủ ra, đi sang phòng ngủ phụ đối diện định trải giường cho anh "Tạm thời ngủ tạm ở đây một đêm đi." Thức đêm hai đêm liên tiếp khiến An Khanh nan vốn có thói quen sinh hoạt điều độ nan bắt đầu cảm thấy đuối sức, cô lại ngáp một cái thật dài.
Nhìn ra vẻ mệt mỏi của cô, Thời Luật bước tới cầm lấy bộ ga giường "Để tôi tự làm, em đi ngủ trước đi." An Khanh không tranh với anh vì quả thực cô đã rất mệt, đến sức lực để tắm cũng chẳng còn, cô định về phòng ngủ chợp mắt một lát.
Lúc tỉnh lại đã là hơn ba giờ sáng.
Cơn say đã qua, cô mới sực nhớ ra hình như Thời Luật đã tới.
Nhìn thấy đôi giày da màu đen trên kệ giày, An Khanh mới dám chắc chắn đó không phải là ảo giác.
Cô vào phòng tắm tắm qua một chút, thay chiếc váy ngủ rồi bước ra.
Cửa phòng ngủ phụ đối diện vừa vặn mở ra, là Thời Luật.
Hệ thống sưởi sàn ở Bắc Kinh về đêm bật rất mạnh, thường khiến người ta nóng đến tỉnh cả người.
Trên người An Khanh lúc này là chiếc váy hai dây vừa che quá đầu gối, cô đang dùng khăn lau mái tóc ướt, dây váy bên vai trái tuột xuống tận bắp tay, để lộ một mảng da thịt trắng ngần như tuyết trước ngực mà cô vẫn hoàn toàn không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡