Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

có tin hay không, anh đã từng thực lòng yêu em." "Tôi biết." Cô mỉm cười gật đầu, gửi gắm lời chúc chân thành nhất "Chúc anh tương lai tiền đồ xán lạn, cùng Sơ tiểu thư bách niên hảo hợp." ...
Lối nhỏ trong rừng thủy sam ven Tây Hồ.
An Khanh ngồi trong tiệm rượu vang mang phong cách cổ điển, nhấp một ngụm rượu rồi liếc nhìn chiếc máy hát đĩa than cũ kỹ đang phát giai điệu du dương.
Cô đứng dậy bước tới, thấy bức tường phía sau máy hát treo đầy các tiêu bản lá cây, góc dưới bên trái đều đánh dấu số "Một", trên máy hát màu đen cũng có số "Một".
Hỏi ra mới biết, người đàn ông khí chất phi phàm kia không phải chủ tiệm rượu này, anh ta chỉ là quản lý của cả quán trà và tiệm rượụ Anh ta thay mặt ông chủ quản lý hai cửa hàng.
Còn chiếc máy hát và tiêu bản lá cây này là do ông chủ của họ đặt ở đây, nói là để cho "bà chủ tương lai" biết rằng Anh vẫn luôn ở đây, chưa từng rời đi.
"Chẳng trách chỗ này cứ phát đi phát lại hai bài hát này." Một góc trong tim bị chạm đến, một người phụ nữ không tin vào tình yêu vĩnh cửu như cô cũng bị bức tường tiêu bản lá cây trước mặt làm cho cảm động.
Hai bài hát "Tình Ca" và "Liekkas" phát lặp lại liên tục An Khanh trở lại ngồi cạnh cửa sổ, khóe mắt dần ướt, vì cô nhớ đến những ngày tháng ở đại học cùng Ôn Chính.
Thực ra Ôn Chính không lừa cô, anh ta từng yêu cô, chỉ là trong tình yêu đó pha tạp quá nhiều sự cân nhắc về lợi ích.
Nếu bố cô không phải là An Khang Thăng, nếu cô cũng giống như Sơ Nhược Tuyết, chỉ là một cô gái từ gia đình bình thường ở Tô Châu, chắc chắn Ôn Chính sẽ chọn Sơ Nhược Tuyết mà không phải cô.
Cho nên, loại tình yêu đó An Khanh thà không có còn hơn.
Khi Thời Luật đến tiệm rượu, cảnh tượng anh nhìn thấy là Một người phụ nữ dịu dàng mà kiêu kỳ ngồi bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn rừng thủy sam rậm rạp phía ngoài, nước mắt lăn dài trên gò má mà chính cô cũng không hay biết.
Trong máy hát, giọng ca nhẹ nhàng của Lương Tịnh Như đúng lúc hát đến câu Định mệnh thật nực cười, khiến những kẻ yêu nhau, đều phải lặng im...
Quản lý Cao Kiện thấy vị khách quen lại đến, định lên tiếng chào hỏi thì Thời Luật vội giơ tay ra hiệu giữ im lặng.
Cao Kiện là một người rất tinh tế, anh ta lặng lẽ rời khỏi tiệm rượu, nhường không gian lại cho hai người.
An Khanh bừng tỉnh, thấy Thời Luật ngồi ở bàn bên cạnh thì vội lau nước mắt "Anh đến sao chẳng lên tiếng gì thế?" Thời Luật ngồi sang, cầm bình decanter và ly chân cao, rót cho mình đầy một ly rượu vang đỏ.
"Uống như anh dễ say lắm." An Khanh cười trêu "Làm gì có ai uống rượu vang như anh?" "Lần trước đến đây tôi còn tu cả chai cơ." Thời Luật chẳng hề che giấu mặt khác của mình.
Trước mặt người đồng minh này, anh có thể rất thoải mái, không cần tỏ vẻ quý ông, cũng chẳng cần dịu dàng nho nhã.
An Khanh khích anh "Thế anh tu một chai cho tôi xem nào?" "Say rồi em có cõng tôi về nhà không?" "Về nhà gì chứ, đối diện chẳng phải là Liễu Oánh Lí sao, tôi đặt phòng cho anh." Hơi men cộng thêm những lời của Ôn Chính khiến An Khanh cảm thấy mình bị kích thích đến mức nói chuyện không màng suy nghĩ, hoặc có lẽ vì bao năm qua đóng vai


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡