Chương 6
toàn, lộ xương quai xanh cũng không ảnh hưởng gì đến đại thể, nhưng đằng sau lộ nửa tấm lưng… Đối với cô giáo kín đáo mà trong tủ quần áo không phải áo sơ mi quần iean thì là áo thun thể thao như Lý Khê Ngôn thì, “Có phải lộ liễu nhiều quá không nhỉ?” “Thanh nhã nhưng không cứng nhắc, còn khá gợi cảm.” Hứa Du lườm cô, “Đâu phải dáng người cậu không tốt, cảnh xuân đẹp đẽ bị cậu che che giấu giấu suốt ngày rồi còn gì nữa.” “Kín chút nữa…” “Cái này đã kín lắm rồi.” Lý Khê Ngôn đành mặc thử xem sao.
Hứa Du thấy bèn lắc đầu kinh ngạc “Hồi học đại học đã biết là dáng người cậu không tệ chút nào, gầy thì gầy, nhưng chỗ nào cần to thì to tuyệt đối không thiếu, ngực tấn công mông phòng thủ lồi có lõm có, cậu cứ che che giấu giấu thế có khác gì làm bậy không hả?” Lý Khê Ngôn ở luôn chỗ Hứa Du cho đến tối rồi đi ra chỗ hẹn.
Trong lúc Hứa Du nghe cô kể về đối tượng đi xem mắt, vừa nghe đến điều kiện của người ta bèn tỏ ra uyên thâm, “Đúng là khó nói, điều kiện tốt như vậy thì cần gì tới đi xem mắt nhỉ, cậu cẩn thận có bẫy.” Lý Khê Ngôn khá là đồng ý “Nếu có biến thì tớ gọi điện thoại cho cậu, nhớ đừng có ngủ quên đấy.” 5 giờ tối Lý Khê Ngôn ra cửa, chỗ hẹn gặp cách đây hơi xa, hơn nữa cô sợ kẹt xe, chẳng qua hôm nay đường đi rất thuận lợi nên cô đến sớm hơn nửa tiếng.
Cô còn cố ý đi dạo quanh đây một lát.
Lúc trước cô có đi xem mắt vài lần rồi nên không còn khẩn trương như lần đầu nữa, lại vẫn có chút mong đợi.
Cô ngồi xuống cạnh suối phun nước gần nhà hàng, nhìn giày sandal cao gót màu đỏ dưới chân, sắc trời hơi mờ, giống như mực đen vương trong làn nước, đủ mập mờ, càng khiến bộ đồ đỏ của cô càng thêm bắt mắt.
Vạn dặm đêm đen một điểm hồng.
Cho nên Cố Văn Lan vừa định đi vào nhà ăn đã nhìn thấy cô, hơi xa một chút, nhưng anh vẫn cảm thấy quen mắt, do dự một lúc bèn đi tới chỗ cô, tới tận khi đứng trước mặt Lý Khê Ngôn mới nói “Cô Lý?” Lý Khê Ngôn đột nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt từ sững sờ tới kinh ngạc, có chút vui sướng, tóm lại là trình tự cực kì phong phú.
Rất nhiều người phụ nữ lần đầu nhìn thấy anh cũng có vẻ mặt như thế này, cho nên sự vui sướng và ngạc nhiên của cô trong mắt Cố Văn Lan cũng chẳng khác những người kia là bao.
Cố Văn Lan cố nhớ đầy đủ tên cô “Lý Khê Ngôn?” Anh ấy còn nhớ… Lý Khê Ngôn ngơ ngác gật đầụ Cố Văn Lan cười nhạt, “Tôi có nhìn thấy… ảnh chụp của cô ở chỗ chủ nhiệm Lý, còn có cả tên nữa.” Anh ấy chính là vị tiến sĩ hải quy kia?
Vậy là anh ấy không nhớ cô sao?
Khi cô nhìn anh, trong ánh mắt vương vấn chút mong đợi, có lẽ là anh chưa nói xong.
Cố Văn Lan bị ánh mắt trần trụi của cô nhìn chằm chằm, không vui mà khẽ nhướng mày, hỏi “Sao cô Lý không vào trước nhỉ?” Không chờ cô trả lời anh bèn nói “Đi thôi.” Mà thôi.
Lý Khê Ngôn gật đầu, đi vào nhà ăn cùng anh.
Đèn thủy tinh và gạch men sứ trong nhà ăn sáng rọi, chỉ thấy một nơi vô cùng lộng lẫy, nhạc cổ điển du dương vang lên, nơi nơi đều lộ rõ sự xa hoa.
Lý Khê Ngôn đang định ngồi xuống, thế nhưng cô còn chưa kịp đặt