Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

ban thấy anh đi tới, chưa nói gì mà chỉ cười, “Bác sĩ Cố sao lại có thời gian rảnh tới đây vậy?
Bây giờ không cần phẫu thuật à?” Bước chân của Cố Văn Lan ngừng lại, anh chậm rãi đi tới, trên môi treo một nụ cười nhạt, dường như vô tình mà chào hỏi, “Cô Đồ, buổi trưa tốt lành.” Y tá kia đỏ mặt, “Đây là bệnh viện, xin hãy gọi tôi là y tá Đồ.” Cố Văn Lan ấm áp trầm giọng nói, “Được thôi, tiểu y tá Đồ.” Mặt y tá Đồ càng đỏ hơn, ý cười bên má mênh mông không dám nhìn anh.
Cố Văn Lan chuyển hướng, đi về phía thang máy lên lầụ Phòng làm việc của chủ nhiệm Lý là phòng cuối hành lang tầng ba, chỗ cuối hành lang còn có ban công, cho nên ánh sáng chỗ này tốt nhất, vị trí cũng tốt nhất.
Cố Văn Lan gõ cửa, nghe thấy tiếng vọng ra từ bên trong bèn mở cửa bước vào, bất cần đời hỏi, “Sao vậy, Lý trưởng lão?” Lý trưởng lão nghiêm túc nhìn anh, “Hai đứa bây đều không khiến tôi bớt lo chút nào hết, sao tôi lại nhận hai cái tên học sinh không đứng đắn như hai anh chị không biết?
Cái cô kia không đứng đắn còn biết tiến bộ chút, ngược lại anh là đàn anh lại cứ giậm chân tại chỗ.” Cố Văn Lan ngồi xuống sô pha, tự rót nước từ từ uống, “Trưởng lão đừng tức giận, tuổi thầy không còn nhỏ nữa, cẩn thận tức giận hại đến thân thể.” Lý trưởng lão ngồi đối diện anh, lạnh lùng hừ một tiếng, “Nếu không phải bố anh nhờ tôi, tôi mới lười quản chuyện của anh.” Ông nói xong bèn rút ra một xấp tài liệu, nói “Trong đây đều là các cô gái tốt được tôi cẩn thận chọn ra, đại khái cũng xứng với anh đấy.” Thái độ không để ý tới việc hôn nhân đại sự của Cố Văn Lan hiển nhiên khiến chủ nhiệm Lý tự cho rằng có lẽ là anh mắt cao hơn đầu, mấy cô gái bình thường anh nhìn không lọt mắt, thế nên lần này bèn chọn mấy cô nàng… cao cấp.
Vì chuyện này mà cứ hai ba ngày chủ nhiệm Lý lại lấy quyền riêng mưu chuyện tư gọi anh qua đây.
Cố Văn Lan cũng lười từ chối tiếp, anh lấy xấp tài liệu trên tay Lý chủ nhiệm ra nhìn, nội dung thông tin anh không để ý lắm, chỉ nhìn mặt, vẻ bề ngoài cũng không đến nỗi nào, anh lật vài tờ bỗng nhiên khựng lại nhìn cô gái trên giấy chằm chằm hồi lâụ Chủ nhiệm Lý vừa thấy phản ứng của anh, tâm tư hơi động đậy, đây là nhìn trúng người ta hả.
Cố Văn Lan rút tờ tư liệu kia ra để lên trên, sau đó trả cho chủ nhiệm Lý, “Cô ấy đi.” Chủ nhiệm Lý vui tươi hớn hở nhìn thoáng qua lại giật mình, sao lại để tờ giới thiệu của cháu gái nhà mình để lên đầu thế này?
Không ngờ lại bị thằng nhãi này nhìn trúng, tuy Cố Văn Lan không có hứng thú với hôn nhân, nhưng cũng không thiếu hái hoa ngắt cỏ, lỡ như nó đột nhiên hứng khởi muốn chơi chơi… Chủ nhiệm Lý kiên quyết nói, “Đổi tờ khác xem.” Cái tên Cố Văn Lan này đôi khi đặc biệt ngang ngạnh, không cho anh làm cái gì thì anh càng muốn cái đó, nói “Không đổi, chọn cô ấy.” Lúc anh đứng dậy ra cửa, chủ nhiệm Lý đành phải nói “Tên nhãi kia đứng lại, để tôi cho anh số điện thoại của con bé.” “Gửi số qua điện thoại cho em đi, đến giờ phẫu thuật rồi.” “Nhớ chọn chỗ cẩn thận rồi hẹn người ta ra gặp một lần.” Cố Văn Lan giơ điện thoại lên, ra ngoài.
Chủ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡