Chương 19
Lan “Bình thường bị Kiểm Dịch bắt nạt nhiều lắm chứ gì?” Nghê Tử thầm giật mình, giả vờ bình tĩnh nói, “Anh ấy mà dám à?” “Đúng là anh không dám.” Có giọng nam lạnh lùng trầm lắng vang lên sau lưng cô, giọng điệu hơi chế nhạo.
Nghê Tử ngay lập tức quay đầu lại, anh đứng cạnh cửa ban công, trong chiếc áo blouse trắng lộ ra áo sơ mi màu xanh lam nhạt và cà vạt đỏ thắm, cả người cao ngạo lạnh lùng, từ khi trở thành bác sĩ lại càng giống quân tử đoan chính.
Nhưng gần nhất đang bận cho việc thăng chức làm phó cao , có lẽ là quá mệt mỏi nên nhìn càng thêm nghiêm túc.
Phó cao Một loại cấp bậc, dưới chính cao cấp, trên trung cấp và sơ cấp.
Cố Văn Lan đang phiền lòng, vừa thấy hai vợ chồng nhà này đứng cùng khung thì càng thêm buồn bực bèn nhanh chóng đuổi người, tay phải cầm điếu thuốc hơi giương lên, lười biếng nói, “Hai vị ái khanh quỳ an đi.” Nghê Tử đứng lên cười nói “Thái tử điện hạ nếu có vấn đề gì về tình cảm có thể tùy thời truyền gọi vi thần.” Nói xong vui vẻ rời đi.
Bình thường Nghê Tử thường trêu chọc anh, nói tương lai anh có sự nghiệp thống nhất thiên hạ cũng đừng quên tình đồng môn khi xưa.
Dần dà anh cũng có thể phối hợp với cô tới làm mưa làm gió, lúc nào nổi hứng có thể nói với cô mấy đoạn lời kịch, nói chung là vô cùng đặc sắc.
… Sau đêm đó, Khê Ngôn cũng không liên lạc với Cố Văn Lan lần nào nữa.
Nửa tháng trôi qua, Chu Mộc Lan thấy cô quả thực không tiếp xúc với vị bác sĩ Cố này nữa bèn tìm một mối xem mắt khác vậy.
Tối hôm đó lúc ăn cơm Chu Mộc Lan lại nhắc tới việc đi xem mắt với cô.
Lý Khê Vũ ngồi cạnh bùi ngùi nói, “Cái anh tiến sĩ Cố kia đúng là đối tượng tốt mà, đáng tiếc, thật sự không thể tranh thủ ạ?” Lý Mã Phong không khỏi đồng cảm, “Đúng thế, thanh niên họ Cố có điều kiện đi du học về đúng là suất sắc mà.” Chu Mộc Lan cũng nói, “Con chú ba nói năm ngoái bác sĩ Cố đã lên làm chủ trị rồi, thêm hai năm nữa có thể lên chức phó cao, đang tuổi thành gia lập nghiệp mà đã đạt được thành tựu này đúng là tài năng ” Khê Ngôn “…” Người yêu cũ nhiều nickname quá nhỉ.
Dưới sự sắp xếp của Chu Mộc Lan, Khê Ngôn lại đi gặp hai người, người thứ nhất là giáo viên cấp ba, hoàn cảnh gia đình không tệ lắm, nhưng Khê Ngôn thực sự không có hứng thú với người cùng ngành cho nổi, cho nên không thể giải quyết được gì.
Người thứ hai… nghe nói có hai CLB trên danh nghĩa, là một ông chủ nhỏ, họ Hạ.
Ông chủ Hạ có hứng thú với rất nhiều thứ, thậm chí còn từng nghiên cứu biểu diễn hài kịch, mấu chốt là người này ăn nói hài hước, hơn nữa nói nhiều, tuy nhiệt tình nhưng rất đúng mực, là một người ấm áp hào sảng, một bữa cơm giữa hai người mà anh ta có thể tạo ra cảm giác 20 người ăn cùng.
Khê Ngôn cảm thấy có thể cân nhắc.
Chỉ là… Hôm nay đúng lúc Hứa Du ở đây ăn cơm, hai người gặp nhau ở toilet.
Khê Ngôn vừa thấy cô đã nói về ông chủ họ Hạ kia muốn nhờ cô tham mưu giúp.
Hạ Du chính nghĩa hỗ trợ, đi qua ăn chung, đôi mắt thông thái xinh đẹp như ra đa dò xét xem khuôn mặt thật của đối phương, không ngờ dò dò xét xét lại làm đối phương chú ý tới… Hứa