Chương 12
nhưng anh mới chỉ cởi áo blouse ra thì đã nhận được điện thoại của khoa giải phẫu thần kinh, bệnh nhân có triệu chứng khó thở, suy tim, đề nghị giúp đỡ.
Anh cầm điện thoại im lặng một lát rồi gửi tin nhắn cho Lý Khê Ngôn.
nannan Xin lỗi cô Lý, phải điều trị gấp, chúng ta hẹn lần sau vậy Cố Văn Lan có vẻ rất vội, thậm chí dấu chấm câu cũng không kịp gõ.
Khê Ngôn đọc đi đọc lại tin nhắn vài lần, đến tận khi người phục vụ lại chỗ cô hỏi có muốn bưng thức ăn lên không.
Anh vẫn đặt đơn sớm, phỏng chừng cũng đã trả tiền như lần trước rồi, Khê Ngôn thầm nghĩ đến thì cũng đã đến rồi, không ăn chẳng phải lãng phí hay sao?
Với cả tiền xe đi lại cũng đắt, cùng lắm thì ăn xong trả tiền lại cho anh là được.
Ừm… Thế nên cô gật đầụ Còn chọn thêm một lọ rượu vang đỏ.
Khê Ngôn không hiểu về các loại rượu lắm, bình thường cô nổi hứng sẽ uống hai chén rượu trắng của bố, gần như không chạm vào các loại rượu khác, rượu vang cũng vậy, rượu thế nào cô không bình phẩm được, thế nhưng cô nếm thử một chút bèn cảm thấy rượu này kiểu gì cũng là hàng cao cấp.
Rượu trắng cô cũng có thể uống hai chén, rượu vang đỏ thì càng không nói chơi.
Thế nên đêm nay cô ở đây gần hai tiếng, đồ ăn thì không ăn mấy, toàn bộ thời gian đều chỉ uống hai ly rượu vang đỏ, tiếng nhạc cổ điển vang lên bên tai cũng coi như để rượu nghe hát một hồi.
Cô vừa uống rượu vừa ngẩn người, kiên trì ngồi ngây ra đó đến tận 10 giờ tối… Đại khái sắp đến giờ về nhà rồi.
Lúc uống rượu cô còn tự biết khống chế số lượng để bảo trì tỉnh táo, dù sao cũng còn phải ngồi xe về nhà, nhưng lúc này hiển nhiên cô nhìn đã say khướt, ôm bình rượu gục đầu lên bàn.
Cô đang cố tỉnh rượụ Nhưng mà cái hình ảnh im lặng đến rợn tóc gáy này, cộng với vẻ bề ngoài chỉ cần uống chút rượu là giảm IQ của cô, hiển nhiên khiến phục vụ sâu sắc cảm thấy không ổn… Có khi nào tí nữa ngủ luôn tại đây không.
Thế nên phục vụ đành quay lại gọi điện thoại cho anh Cố đã đặt bàn, đầu kia tút tút hai tiếng thì có người nhấc máy, cô hỏi “Có phải anh Cố không ạ?” “Ừ.” Cố Văn Lan gần như không mở miệng nói chuyện cả đêm, vừa lúc rời khỏi phòng giải phẫu nên trạng thái hơi ảm đạm hơn bình thường, khi trả lời giọng điệu rất nặng nề, không dễ nghe chút nào.
Cô gái nhỏ bỗng giật mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại, hồi thần lại vội vàng giải thích mọi chuyện rõ ràng, cuối cùng nói, “Bởi vì cô ấy hiện tại nhìn không… an toàn cho lắm.
Thật ra cô muốn nói là không bình thường chút nào.
Cố Văn Lan cau mày trả lời, “Tôi tới đây.” … Khê Ngôn nằm gục mặt xuống bàn cơm hồi lâu, cụ thể là mấy giờ rồi chính cô cũng không biết, đến tận lúc cô cảm thấy mình hơi tỉnh rượu rồi mới chống tay lên bàn định đứng lên, lúc đứng lên có hơi loạng choạng.
Hơ… Rượu này, hình như hơi mạnh.
Cô vịn vào bàn ăn cố giữ bình tĩnh, cầm túi xách từ từ ra cửa.
Cố bé kia thấy cô lắc lư định vui vẻ rời đi, nhanh chóng bước tới đỡ cô, “Chị gì ơi…” Khê Ngôn nhìn cô bé, cười nhạt, “Không không, tôi là giáo viên, bạn học định nộp bài tập à?” Cô bé kia “…” Cô đẩy đẩy cô bé phục vụ sang một