Chương 8
đại phú thương đệ nhất kinh thành, không ngờ Vân Lộc lại để toàn bộ cửa hàng cho phu quân quản lí.
Là xuất phát từ tín nhiệm hay thật sự có uẩn khúc?
“Sau khi ta bị bệnh, đồng ruộng là do ai quản lí?” “Là đại gia tạm thời quản lí thay.” Xem ra thời thế muốn nàng gặp mặt đại phu quân, đại nhi tử của đương kim thừa tướng Đại Diệu quốc.
“Hôm nay ngọn gió nào mang thê chủ đến đây thế?” Có hai chiếc ghế làm từ gỗ thông được bày trong đại sảnh sáng chói, đơn giản nhưng không kém phần trang trọng.
Có vẻ như chúng thường xuyên được dùng để chiêu đãi khách khứa bên ngoài.
Giờ phút này, Vân Lộ đối mặt với đại phu quân trên danh nghĩa của mình chẳng khác nào người ngoài.
Đã từng nghe Thanh Mai nói, Tề Tử Mạch tài mạo song toàn, thuở chưa lập gia đình người theo đuổi đếm không xuể.
Vân Lộ biết chắc hắn lớn lên rất đẹp, nhưng không nghĩ rằng thực tế và tưởng tượng sẽ chênh lệch lớn đến thế Ngũ quan tinh xảo đoan chính nhưng không kiều mị, trong vẻ tuấn lãng mang theo cảm giác nhu hòa đặc trưng của nam tử Đại Diệu quốc.
Kiểu tóc chỉnh tề được chải lên phối hợp cùng bạch y sạch sẽ, hơn nữa còn có cả khí chất thanh cao của văn nhân.
Trong khoảng thời gian ngắn, Tề Tử Mạch trông như thiên tiên chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể dâm loạn.
Trên thực tế, khi đối mặt với người đẹp, không hiểu sao nàng luôn có loại cảm giác áp bách kì lạ.
Đáng nói là Tề Tử Mạch không chỉ đẹp mà còn rất tài hoa.
Vân Lộ như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than.
“Tử Mạch…” Cây quạt thủy mặc ngừng lại một chút, sau đó lại nhẹ nhàng phe phẩy.
Thần sắc Tề Tử Mạch đạm nhiên, mí mắt thon dài nửa rũ làm người khác nhìn không ra cảm xúc dưới đôi mắt đen thâm thúy kia.
Vân Lộ không sờ ra được manh mối, nhưng nếu đối phương không phản đối thì nàng vẫn sẽ xưng hô như cũ.
“Tử Mạch, ta muốn thương lượng một số việc với ngươi.” “Không sao, nếu thê chủ có chuyện cứ nói thẳng.” Tiếng nói của Tề Tử Mạch thuộc về giọng nam trung, là âm sắc tầm thường.
Song khi cất tiếng, tốc độ không nhanh không chậm, nhả từng chữ rõ ràng làm người nghe như được tắm mình trong gió xuân.
“Ngươi có biết ta mất trí nhớ không?” Tề Tử Mạch giương mắt nhìn thoáng qua Thanh Mai “Có biết chút đỉnh.” “Chỉ có chút đỉnh thôi ư…” Nàng đành phải cường điệu “Những việc trước khi bị đâm đầu vào ghế ta đều không nhớ rõ, toàn bộ đều không nhớ được.” “Thê chủ vất vả rồi.” Tề Tử Mạch không nóng không lạnh nói.
Người nam nhân này… Không hiểu sao Vân Lộ hơi khó chịụ Lời nàng hỏi hắn đều đáp lại, câu nào câu nấy ôn hòa lễ độ có thừa, nhưng sao nàng thấy mình như mặt nóng đi dán mông lạnh thế này?
“Tóm lại, hôm nay ta muốn thương lượng một chút với ngươi về gia nghiệp.” Tề Tử Mạch cuối cùng cũng chịu cho Vân Lộ một cái liếc mắt.
“Ặc, ngươi đừng hiểu lầm, ta không muốn làm gì cả, chỉ là ở nhà tịnh dưỡng có chút nhàm chán nên muốn tìm việc làm thôi.” “Nếu như thê chủ muốn thu hồi quyền chưởng quản trong tay Tử Mạch, Tử Mạch tuyệt đối không có dị nghị gì…” “Không đúng, không đúng, tuyệt đối không phải ” Nàng nói liên tục nói không phải.
“Vậy ý thê chủ là?” “Không quan trọng nhưng….
Ta có thể yêu cầu ngươi xử lí thêm một vài chuyện nhỏ không?” Cuối cùng, Tề Tử