Chương 6
có, không chỉ quý khí mà còn cực kì kiều khí.
Đời trước Vân Lộ là trạch nữ nên người nàng gặp qua không nhiều lắm, nhưng các loại tiết mục giải trí trong nước ngoài nước nàng xem cũng không ít, Phàn Thiều Ngọc không hề kém hơn những minh tinh trên màn ảnh chút nào.
Shota đỉnh cấp này là phu quân của nàng sao?
Trên đời có tồn tại phu quân như vậy ư?
Ngẫm lại việc xảy ra ban sáng, máu mũi nàng liền muốn phụt ra...
"Tang Nô, ngươi đừng nói chuyện thay nàng nữa, nàng ta chính là đồ bệnh tâm thần, chuyên môn khi dễ ngươi.
Ta nhất định phải bẩm báo mẫu thân, làm cho đương kim nữ đế Đại Diệu đứng ra thu thập nàng, thưởng cho nàng một đống roi, cho nàng nếm thử tư vị bị đánh là như thế nào " Phàn Thiều Ngọc càng nói càng hăng, còn Vân Lộ đang đứng bên ngoài cửa sổ thì càng nghe càng kinh hãi.
Máu mũi gì chứ, hoàng tử shota này sợ là sẽ trực tiếp làm nàng chảy máu mũi đến chết, không thể trêu vào, tuyệt đối không thể trêu vào...
Vân Lộ không muốn nhìn nữa, nàng đang muốn lui về phía sau chuồn đi, nhưng không ngờ lại đá phải bồn hoa ven đường.
"Là ai ?" Nàng thầm kêu không tốt.
Quả thật, ngay vừa khi nghe thấy tiếng động, Phàn Thiều Ngọc liền dẫn người vọt ra, khi phát hiện là nàng thì càng thêm nổi trận lôi đình.
"Hay cho Vân Lộc nhà ngươi, thương thế Tang Nô còn chưa tốt lên, vậy mà ngươi còn có gan tới đây " Trái phải là hai thị vệ áo vàng, càng phụ trợ cho khí thế kinh người của Phàn Thiều Ngọc, hiện trường này Vân Lộ chống đỡ có chút quá sức.
Nàng không biết đối phó như thế nào, ngẫm lại, dù sao cũng là lần gặp mặt đầu tiên, nên nàng liền yếu ớt bất lực giơ tay, cười xấu hổ "Hello, ách...
Ngươi khỏe không, phu quân..." Vừa nói xong, không khí như đóng băng ba giây, sau đó Phàn Thiều Ngọc bùng nổ.
"Ai là phu quân của ngươi Xú nữ nhân không biết xấu hổ này Ngươi không có tư cách làm thê chủ của ta nghe rõ không " Phàn Thiều Ngọc lùn hơn nàng nửa cái đầu đang tức giận đến dậm chân.
Nàng quay đầu hỏi "Thanh Mai, không phải ngươi nói Phàn Thiều Ngọc là phu quân của ta sao, hay hắn vốn dĩ không phải Phàn Thiều Ngọc?" Thanh Mai nhận mệnh giải thích "Thỉnh tam gia bớt giận, ba ngày trước chủ thượng bị thương phần đầu, sau khi tỉnh lại có rất nhiều chuyện không còn nhớ rõ..." "Là tất cả mọi chuyện đều không nhớ rõ, ta bị mất trí nhớ." Nàng cười cười sửa lại.
Phàn Thiều Ngọc hồ nghi quét mắt nhìn nàng "Thật sự mất trí nhớ sao?" "Thật sự..." "Người ta hỏi là Thanh Mai, ai hỏi ngươi " Tự biết mình không thú vị, Vân Lộ sờ sờ cái mũi.
Thanh Mai lập tức cúi đầu đáp vâng.
Gương mặt Phàn Thiều Ngọc âm trầm, tiến lên phía trước nhìn kĩ Vân Lộ.
Khoảng cách được kéo gần nên nàng có thể ngửi được hương thơm trên người hắn, mùi hoa nhàn nhạt dưới chóp mũi làm lòng nàng nhộn nhạo.
Hương thơm rất dễ ngửi, là hoa gì nhỉ?
Nàng có chút tâm viên ý mã, đang muốn cúi đầu ngửi kĩ hơn thì đối phương đã thối lui trước một bước, còn không quên buông lời tàn nhẫn.
"Mất đi kí ức cũng không rửa sạch được tội nghiệt của ngươi.
Ông trời quả thật không có mắt, đáng lẽ ra nên để ngươi ngã chết đi mới phải " Nhưng hắn không biết, đúng thật là Vân Lộc đã bị đâm đầu chết...
Song nàng không có can đảm nói