Chương 4
tin.
Nguyên chủ Vân Lộc bề ngoài ở Đại Diệu quốc được xem như nữ tử thượng đẳng, nhưng tính tình lại táo bạo cổ quái, đối đãi với hạ nhân hết sức nghiêm khắc lại bất cận nhân tình, hơn nữa còn khó lấy lòng, thậm chí còn có đam mê đáng sợ...
Ngày mà nàng xuyên qua đã thật sự trở thành bóng ma tâm lí.
Mỗi khi nhớ lại, lần nào nàng cũng vừa sảng khoái vừa xót vừa tức Xót là vì Tang Nô đáng thương kia, tức là vì tâm lí biến thái của Vân Lộc, còn sảng khoái là vì trong lúc hăng say đánh người, kẻ biến thái kia trượt chân ngã, cái gáy đập vào chân bàn làm đầu bị nứt ra một vết thương sâu chảy máu đầm đìa.
Với những tội nghiệt nàng ta gây ra lúc còn sống thì cái chết này quả thật rất xứng đáng.
Tuy nói ác nhân đã chết, nhưng trên thực tế, người chân chính đi chầu ông bà là Vân Lộ, không phải Vân Lộc.
Vân Lộ đã trở thành Vân Lộc.
Nếu chết thì cũng thôi, nhưng khối thân thể này vẫn còn sống, hơn nữa nàng còn ngang nhiên chiếm thân thể của người ta như thế này thì tội nghiệt nàng gây ra còn nặng hơn nàng ta gấp ngàn lần.
Nàng ai oán thở dài một hơi.
"Chủ thượng, thỉnh ngài uống trà." Thanh Mai bày trà nóng và điểm tâm ngọt lên bàn.
Vân Lộ đang dựa vào cửa sổ bỗng quay đầu lại, ngượng ngùng hỏi chuyện.
"Người kia...
Hắn tốt hơn chút nào không?" "Ý chủ thượng là?" "Người ta muốn nói là..." Nàng xấu hổ cười cười "Tang Nô." Lại tới nữa, cảm giác không khỏe đáng ghét này Thanh Mai cảm thấy thật quỷ dị, ngơ ngác nhìn chủ thượng mình đã hầu hạ suốt 5 năm.
Vẫn là dáng người cao gầy thon dài, gương mặt vừa thanh tuấn lại tú lệ, ăn mặc vẫn như trước, nhưng đâu đó trong ánh mắt đã không còn vẻ sắc bén âm trầm, lời nói và hành động cũng không còn táo bạo.
Sau khi tỉnh lại, thỉnh thoảng chủ thượng có nói vài lời kì quặc, những cử chỉ khác lạ cũng lặp lại vô số lần, thậm chí còn bộc lộ nhiều khía cạnh cảm xúc nàng chưa từng gặp qua.
Người mất trí nhớ nào cũng như vậy ư?
Lâm ngự y chỉ chữa trị vết thương trên đầu, về phần mất trí nhớ lại không tìm ra nguyên do, chỉ dặn nàng quan sát chủ thượng thêm một thời gian.
Thanh Mai cảm thấy so với mất trí nhớ, Vân Lộc càng giống như bị ai bám vào hơn.
Nhưng...
sẽ có khả năng đó sao?
"Sao ngươi lại không nói gì?
Hắn lại phát sốt sao?
Ngươi đi tìm bác sĩ...
Ặc, ý ta là tìm ngự y đến xem đi " Giờ đây Vân Lộ, cũng chính là Vân Lộc, quyết định đứng dậy đi tới sân viện của Tang Nô để thăm bệnh, nhưng vừa đi được hai bước thì lại quay đầụ "Thanh Mai, nếu ngươi không nói cho ta đường đi, có khả năng một ngày ta còn chưa đến nơi, có thể ngày mai cũng chưa tìm được đường về." Lúc này Thanh Mai mới lấy lại tinh thần, vội vàng dẫn đường.
Trên đường đi nghĩ lại mà thấy sợ, vừa rồi nàng xuất thần, nếu như trong quá khứ đã sớm bị trách phạt, không phải giảm lương bổng thì chính là bị đưa vào trong núi chịu từng trận tra tấn cơ thể khắc nghiệt.
Nhưng chủ thượng khi mất trí nhớ lại chỉ trêu ghẹo...
Đi qua hành lang cong khúc khuỷu, Thanh Mai lặng yên không tiếng động liếc mắt nhìn người phía saụ Vân Lộ hái được một cành dương liễu, tâm trạng đang vô cùng cao hứng, thích ý mỉm cười thưởng thức cảnh sắc hai bên đình