⬅ Trước Tiếp ➡

lại không nhịn được cao hứng.
Việc Tề Tử Mạch giao cho nàng nhiều việc chứng tỏ hắn cũng phần nào đó yên tâm đem việc cho nàng xử lí.
Xem đi, công việc trợ lí của nàng tính ra vẫn có đất dụng võ Nếu có thể tự mình động vào sổ sách, lại giáp mặt nghe được một câu tán thưởng từ Tề Tử Mạch thì hoàn mĩ biết bao...
Thế là Vân Lộ lao vào làm việc, cực kì chịu thương chịu khó, hễ có thời gian rảnh là lôi sổ sách ra xem.
Thanh Mai đóng ra cái bàn nhỏ, khi Vân Lộ ngồi trên ghế xem sổ sách, Thanh Mai thường sẽ ở bên cạnh đợi lệnh viết chữ thay chủ thượng.
Vào mỗi buổi sáng, sau khi rửa mặt chải đầu xong, Vân Lộ sẽ luôn mang theo một chồng sổ sách đã phê tốt trước một ngày rồi tự mình đi tìm Tề Tử Mạch.
Tề Tử Mạch cũng không từ chối gặp nàng, thậm chí hắn còn chuẩn bị trà bánh chờ nàng tới.
Mà lời tán thưởng nàng mong chờ lại không xuất hiện, thái độ hắn vẫn không nóng không lạnh như cũ, bất quá thi thoảng vẫn đặt câu hỏi cho đề xuất của của nàng, điều đó làm tinh thần nàng rung lên, trở về có thể một hơi phê thêm tận mười mấy quyển nữa.
Vân Lộ không hiểu sao mình lại có thể hăng say phê sổ sách đến thế, cuối cùng chỉ đành đổ lỗi cho cuộc sống sinh hoạt cổ đại nhàm chán.
Có qua thì có lại, qua bao ngày tối mặt tốt mày, sổ sách ở chỗ Vân Lộ đã được nàng nỗ lực giải quyết chỉ còn một phần ba, tiến độ được đẩy nhanh khiến tâm trạng nàng cực kì vui vẻ.
Tắm gội xong, nàng cười tươi xoay người lên giường, nhưng không nghĩ tới sẽ đụng phải thân thể ấm áp xa lạ làm nàng lập tức nhảy xuống giường.
"Là ai ?" Đối phương ngồi dậy, màu vàng ấm nóng tỏa ra từ ngọn nến phác họa thân hình của thiếu niên.
Diện mạo thiếu niên thanh lệ, hai mắt như hắc thạch quý hiếm vừa thanh thuần lại vũ mị, dưới ánh nến dập dờn càng lộ ra vẻ mê mang lấp lánh động lòng người, cơ thể trắng nõn tinh tế chỉ bọc mỗi áo ngủ đơn bạc, tóc dài mềm mại như tơ lụa bao lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, từng lọn tóc xõa tung trên vai và eo.
Nàng nuốt một ngụm nước miếng.
Là Tang Nô.
Rất nhanh nàng đã nhận ra, vì trước kia nàng đã từng nhìn lén hắn từ xa một lần, lúc ấy nàng chỉ cảm thấy đó là một thiếu niên thanh tú, không nghĩ khi ở khoảng cách gần, lực sát thương của hắn lại lớn như vậy...
"Thê chủ, ta là Tang Nô, người đã quên Tang Nô rồi sao?" Giọng nói Tang Nô mềm như bông, âm cuối mang theo nét khàn khàn độc đáo.
Không biết thế nào mà khi nghe xong, nàng lại miệng đắng lưỡi khô.
"Ta biết ngươi là Tang Nô...
Ách...
Thương thế của ngươi tốt hơn chút nào chưa?" Sau khi nghe nàng hỏi, Tang Nô tựa hồ theo bản năng mà hơi co rúm lại, nhưng trên mặt vẫn không biểu hiện gì, hắn cười nhạt nhẽo "Tang Nô tới là muốn giúp thê chủ, có thể sẽ giúp thê chủ nhớ lại việc trước kia." "Ngươi muốn giúp như thế nào?" Tang Nô kéo một ngăn tủ khuất trên đầu giường ra, một loạt đạo cụ tà ác nhảy bật ra, trên mặt Vân Lộ như bị ai đánh một bạt tay, luống cuống tay chân đẩy nó về, bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.
Vân Lộc người này đúng là một kẻ biến thái mà Giấu loại đồ vật này trên giường không sợ gặp ác mộng sao "Thê chủ?" Tang Nô mặt


⬅ Trước Tiếp ➡