Chương 1
Nếu sớm biết có kết cục như vậy, không đời nào cô sẽ tham gia chuyến leo núi này.
Khoảnh khắc trượt chân ngã xuống vực núi, Vân Lộ cực kì hối hận.
Đời này cô luôn kiên định, nghiêm túc làm một trạch nữ, tất cả cũng chỉ vì mục đích phá màng xử nữ vào sinh nhật lần thứ 30 sắp tới, hưởng thụ tư vị làm tình.
Bởi thế cô mới căng da đầu đồng ý tham gia hoạt động trong công ty, xem thử có thể mở rộng quan hệ, quen biết nhiều đàn ông hơn chút nào không.
Nào ngờ nghênh đón cô lại là cái chết.
Ông trời Vì sao Cô chỉ muốn phá thân xử nữ thôi mà.
Cảm giác lạnh lẽo trên mặt làm Vân Lộ bừng tỉnh.
“Chủ thượng, ngài tỉnh rồi sao?
Trên người có chỗ nào không khỏe không?” Thiếu nữ mặc một thân cổ trang cung kính đứng bên cạnh là hình ảnh đầu tiên Vân Lộ nhìn thấy sau khi tỉnh lại.
Vì nhất thời không rõ tình huống nên Vân Lộ bèn nhìn xung quanh, song vẫn chỉ thấy kiến trúc cổ phong điêu khắc bằng gỗ tráng lệ huy hoàng mà xa lạ.
Nàng ngã từ trên núi xuống rồi nhập vào… Tiểu Long Nữ của nhà phú nhị đại nào rồi sao?
“A Đầu ta… Đau quá…” Một cơn đau nhức ập tới, sờ soạng đầu một chút thì nàng thấy tay mình toàn là máu, thiếu chút nữa đã hù chết nàng.
“Máu… Ta sẽ chết sao?
Không, ta đã chết rồi mà?” Thiếu nữ nghe vậy thì âm thầm nhíu mày không hiểu chủ thượng đã xảy ra chuyện gì, chỉ im lặng cẩn thận chà lau vết máu trên đầu cho Vân Lộ.
“Chủ thượng xin yên tâm, ngài sẽ không có việc gì, máu chảy ra từ miệng vết thương sau gáy đã ngừng.
Lâm ngự y cũng đang trên đường đến đây, rất nhanh sẽ tới nơi.” Đây là phim trường sao?
Sao lại có chủ thượng, rồi cái gì mà ngự y nữa… Đang hoang mang về hoàn cảnh, khóe mắt nàng vô tình liếc thấy một vật thể trắng hồng trên bàn.
Nhìn kĩ hơn thì tròng mắt nàng suýt nữa đã rớt ra.
Một nam nhân mảnh khảnh trần truồng đang dựa vào bàn, tóc dài đen nhánh xõa tung, bờ mông mượt mà đặt ở mép bàn, hai chân mềm yếu vô lực rũ xuống, trên người chằng chịt những vết roi đan xen, xanh xanh tím tím kéo theo vệt máu, trên mông còn cắm mấy loại đồ vật hình dạng giống cây trụ.
So với sắc tình, cảnh này cũng quá máu me rồi.
Thật khủng khiếp “Hắn hắn hắn… Sao… Sao lại thành ra thế này?” Vân Lộ chỉ tay vào người nọ, kinh ngạc nói không nên lời.
“Thanh Mai sợ sau khi chủ thượng tỉnh lại sẽ muốn tiếp tục hưởng thụ nên đã không di chuyển tiểu gia.” “...Hả?” Có phải đầu nàng bị ngã hư rồi không?
Sao những lời người này nói, một câu nàng cũng không hiểu gì hết vậy.
Thái độ của Thanh Mai từ đầu đến cuối vẫn thong dong, như là xem thường việc trong phòng có người bị ngược đến chết, thậm chí trong tay nàng ấy còn cầm theo một cái roi tinh xảo.
“Chủ thượng muốn tiếp tục ư?” Nàng theo bản năng tiếp nhận chiếc roi, ngơ ngác hỏi lại “Tiếp tục chuyện gì cơ?” Thanh Mai cúi đầu không đáp.
Nhìn bộ dáng sống dở chết dở của người kia, rồi lại ngắm đến cái roi trong tay mình; lúc bấy giờ, Vân Lộ mới chú ý tới bề mặt cây roi là đầy những chiếc gai ngược đen bóng sắc lẻm, trên đó còn đang dính máụ Tức khắc, nàng như minh bạch điều gì, quăng phắt đồ vật nóng bỏng trên tay đi.
Thanh Mai còn đang phỏng đoán ý tứ của chủ thượng.
Vân Lộ