Chương 3
của nguyên chủ và nguyên chủ quan hệ khá thân thiết, phỏng chừng cô gái này sẽ biết được nhiều thứ của nguyên chủ, nếu muốn thu hoạch thêm tin tức về bản thân nguyên chủ thì người đầu tiên nên hỏi, đương nhiên chính là cô gái này.
Vì vậy sau khi cười xong, cô dừng lại một chút, lương tâm cắn rứt mà nói "Vừa rồi tớ ngủ trong phòng tắm, hơn nữa chảy rất nhiều máu, đầu có chút choáng váng, tớ dường như không thể nhớ ra tên cậụ.." "Ai kêu cậu cắt cổ tay, cắt xong liền quên tớ, tớ là Lâm Duyệt, học cùng lớp với cậu từ hồi tiểu học " Cô gái tên Lâm Duyệt trừng mắt nhìn Giang Nghiên, liếc mắt, ngữ khí không tốt, tay nắm tay cô lại càng chặt, "Đầu óc choáng váng thì đừng nghĩ vớ vẩn, tập trung xuống lầu với tớ, tớ đưa cậu đến bệnh viện" Giang Nghiên nhận thấy sự lo lắng của cô, không lập tức đáp lại, bởi vì nguyên chủ có tên giống cô – Giang Nghiên, cắt cổ tay tự sát, ngoài ra bạn thuở nhỏ học cùng lớp với cô ấy khi còn tiểu học tên là Lâm Duyệt, cũng là bạn cùng phòng hiện tại.
Đem luồng tin này hệ thống lại, tựa hồ như, cô xuyên qua một quyển tiểu thuyết NP thịt văn mà cô đã đọc qua lúc trước Khi nào làm xong bộ tui beta lại lần nữa cho mượt hơn.
Vì để xác minh rằng suy nghĩ của mình có đúng không, Giang Nghiên căn cứ vào tiểu thuyết, thì cách gọi mà nguyên chủ gọi Lâm Duyệt hình như...
cô nhéo nhéo tay Lâm Duyệt, ngữ khí mang theo một chút làm nũng "Thực xin lỗi A Duyệt, tớ không nhớ liền được, tớ cũng không nghĩ vớ vẩn, hiện giờ sẽ chuyên tâm theo cậu đến bệnh viện nhé." Phát hiện ra Lâm Duyệt cũng không phản đối xưng hô này, Giang Nghiên lại hỏi "Nhắc mới nhớ, Hoắc Đan Dương có phải bạn trai tớ không?
Sao tớ lại cảm thấy đau buồn khi nhớ đến anh ta vậy." "Cậu còn nói nữa hả, Hoắc Đan Dương là một tên trăng hoa, tớ đã nói cậu và hắn không thích hợp rồi, mà cậu còn cứng đầu quen hắn, tớ nghi lần này cậu cắt cổ tay tự sát nguyên nhân chắc cũng vì hắn mà ra cả " Trong lúc nói chuyện, hai người cuối cùng cũng đi xuống phía dưới ký túc xá, Lâm Duyệt mở khóa một chiếc xe đậu ở dưới ký túc xá, xong liền nhét Giang Nghiên vào ghế phụ, bản thân ngồi vào ghế lái, cắm chìa khóa, chạy ra ngoài.
Giang Nghiên nhìn cảnh vật không ngừng lùi lại ở ngoài cửa sổ, suy nghĩ dần dần xa vời.
Cô cùng nguyên chủ trong tiểu thuyết có tên giống nhau đều là Giang Nghiên, chỉ khác nhau ở chỗ, cô là một tiểu hoa đán nổi tiếng, xảy ra tai nạn xe khi vừa mới lấy được giải thưởng ảnh hậụ Sở thích của cô cũng không nhiều lắm, thời gian rảnh, lâu lâu cũng sẽ đọc tiểu thuyết.
Trước khi tai nạn xe, cô tình cờ xem được một quyển tiểu thuyết NP thịt văn, nữ chính trong đó là một đóa hoa trắng xuất thân từ gia đình nghèo khó, khi học đại học cô ta có một bạn trai cao phú soái tên là Hoắc Kỳ Chu, nhưng lúc ấy cô ta không biết rằng bạn trai mình là một vị cao phú soái, còn hy vọng sau khi tốt nghiệp liền kết hôn với anh ta.
Cao phú soái những anh chàng vừa trẻ vừa giàu vừa đẹp trai lại có tri thức.
Mình giữ lại nguyên văn convert cho nó hay.
Ai ngờ trước khi tốt nghiệp, một vị phu nhân giàu có đã tìm cô ta, yêu cầu cô hãy buông tha con trai mình,