Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

ra cười: “Ha ha ha, Tinh Khiêm, cậu cho người ta còn không thèm kìa!” ====================================================================== Phó Tinh Khiêm lần đầu tiên trong đời bị con gái hỏi như vậy, rất lâu sau đó anh mới nhếch môi: “Miễn phí, cô dám không?” Chuyện gì đến cũng đến, Đoàn Mễ cùng bọn họ ghép cặp, ở cùng nhau gần nửa ngày.
Đến tối, cô nửa nằm nửa ngồi ở tяên người Phó Tinh Khiêm, tim đập như thể muốn nhảy ra khỏi ɭ*ή`g ngực.
Đầu ngón tay cô vòng qua vòng lại trêu ghẹo hạt đậu nhỏ tяên ngực anh, hơi men làm cho gò má cô ửng hồng, đuôi mắt cong cong.
Cô nói ra lời trong lòng mình: “Bây giờ nói cho anh biết một sự thật nhé, anh là kiểu đàn ông mà vừa gặp tôi đã muốn đè xuống giường.” Phó Tinh Khiêm như bị ma xui quỷ khiến mà nhìn chằm chằm vào đôi môi ửng hồng của cô: “Đè xuống rồi làm gì?” “Hôn anh.” “Hôn rồi thì sao?” Yết hầu Phó Tinh Khiêm lên xuống một lần, bàn tay đã bắt đầu di chuyển lên hông của cô, eo cô thật nhỏ, ôm rất thích.
“Hôn thôi.” Đoàn Mễ vùi mặt vào hõm cổ của anh, hơi thở nóng rực phả vào da t̸h̵ιt̸ làm anh hơi rùng mình.
Cho đến khi quần áo rơi xuống sàn, Phó Tinh Khiêm tiến sâu vào trong người Đoàn Mễ, phá đi vách ngăn kia rồi anh mới biết tại sao vừa nãy trong lúc say xỉn, cô chỉ nói muốn hôn mà thôi.
Đoàn Mễ nức nở một tiếng, vòng tay ôm chặt lấy cổ của Phó Tinh Khiêm, cô sụt sịt mắng: “Đau… ăn, ăn không ngon.” Nhìn thì thích mắt nhưng tại sao chỉ thấy đau mà thôi!
“Không ngon sao?
Thử nhiều lần chắc sẽ có vị khác.” Phó Tinh Khiêm hôn lên trán cô.
Người ta nói say rượu loạn tính, Phó Tinh Khiêm không nên uống nhiều như vậy.
Khi hơi men điều khiển tâm trí anh, dục vọng trong người bành trướng, anh nhiệt tình khiến cho Đoàn Mễ tay chân rã rời không xuống giường được.
Cô vốn dĩ có ba ngày nghỉ để đi du lịch, ngày đầu tiên ɖu.ng phải Phó Tinh Khiêm liền xong đời, đến buổi tối hôm sau mới lê thân mình mệt mỏi ra ngoài.
Vừa hay, Phó Tinh Khiêm đang ngồi trong phòng khách nghe điện thoại.
Căn biệt thự bên bãi biển này là do Phó Tinh Khiêm và bạn anh thuê, sau khi nhậu say, bạn chí cốt biết điều chạy ra ngoài chơi chừa lại không gian riêng tư cho anh và Đoàn Mễ.
Sắc mặt Đoàn Mễ không tốt lắm, giữa hai chân thật đau.
Mẹ nó, sau này ai mà bảo cô càng to càng thích thì cô đấm đứa đó, tяên mạng đều gạt người cả.
Phó Tinh Khiêm xoay người lại nhìn Đoàn Mễ, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Bữa tối hôm qua thế nào?” “Tạm được.” Đoàn Mễ mạnh miệng, cô biết anh không hỏi về bữa cơm thật sự.
Phó Tinh Khiêm chống cằm nhìn cô, cảm giác có một người phụ nữ thoải mái như vậy ở bên cạnh cũng không tệ lắm.
Điều bất ngờ nhất là, cô lại trao lần đầu tiên cho anh.
“Lần sau cô đừng uống rượu như vậy nữa.” Phó Tinh Khiêm bất giác cảm thấy cô nên thận trọng hơn khi ra ngoài tiếp xúc với mọi người.
Đoàn Mễ hơi khựng lại, gật đầu với anh.
Quả thật hôm qua cô hơi quá chén, cho nên lúc đó mới bạo gan mà ngủ với anh.
Có điều cô không hối hận, đều là người trưởng thành cả rồi.
Tự do yêu đương, tự nguyện lên giường.
Phó Tinh Khiêm thấy cô hơi đỏ mặt thì nhịn không được mà trêu: “Hôm qua chỉ là món khai vị, muốn ăn món chính không?” “Khụ, đồ miễn phí không nên ăn nhiều, chất lượng không đảm bảo đâu.” Sắc mặt Phó Tinh Khiêm lập tức tối sầm lại, lát sau,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡