Chương 5
giúp việc hổn hển chạy tới: “Ông bà chủ, chị, chị Mễ về rồi ạ!” Mọi người vội vàng ra đón Đoàn Mễ, ai nấy đều cười tươi rói, mẹ Đoàn không ngừng ríu rít hỏi thăm cô đủ thứ.
Càng nói cô càng sợ hãi, Đoàn Mễ không ngờ được gia đình họ vốn chỉ là một hộ khá giả có tiền trong huyện mà bây giờ lại trở thành địa chủ nổi danh ở Hải Thành.
Mọi người vào nhà ngồi xuống nói chuyện, khi mẹ hỏi Đoàn Mễ sao đột nhiên quay về mà không báo trước, sắc mặt cô không tốt.
Thấy vậy, tim bà Đoàn đập chệch mất một nhịp, bà bảo chồng và người giúp việc đi chỗ khác rồi kéo con gái về phòng mình.
Đoàn Mễ sau một lát im lặng, thấy mẹ vẫn chưa nói gì như đang chờ cô tự thú thì không dám giấu giếm.
Cô nắm chặt lấy góc váy, lắp bắp: “Mẹ, con… con có thai rồi…” Sắc mặt bà Đoàn tối sầm lại, hô hấp khó khăn: “Là tên khốn nào?” ====================================================================== “Anh ấy vẫn chưa biết chuyện con có thai đâu ạ, nhưng mà trước đó anh ấy từng nói nếu để dính thì sẽ bắt con bỏ đứa bé đi, con sợ quá mới trốn về.
Mẹ… Mẹ có giận con không ạ?” Đoàn Mễ thấp thỏm sợ hãi, hai tay siết chặt vào nhau.
Đây là một chuyện rất khó chấp nhận, nhìn mẹ cô im lặng thì cô càng sợ hãi hơn, hai mắt đỏ lên như muốn khóc.
Chuyện đã như vậy, bà Đoàn tuy tức giận nhưng càng thương con mình hơn, bà ôm chặt lấy cô dỗ dành: “Không sao, nếu trách, phải trách cái tên đàn ông tồi tệ kia mới đúng!
Cháu của mẹ, không cần người khác nuôi, để mẹ nuôi là được!” Bây giờ nhà bọn họ có thể nói là giàu nhất ở Hải Thành, hai phần ba đất ruộng đều được thu gom hết sạch rồi.
Tuy nhiên, tяên giấy tờ thì không ghi rõ, “ở tяên” làm sao mà cho phép một gia đình thâu tóm nhiều đất đai như vậy chứ?
Cha của Đoàn Mễ dùng nhiều thủ đoạn khác nhau, nắm trong tay rất nhiều ruộng lúa.
Đoàn Mễ và những người ở Hải Thành cũng không biết điều này.
… Hai ngày sau đó, Phó Tinh Khiêm chật vật tìm tới trước nhà của Đoàn Mễ.
Sau khi hỏi thăm một phen, anh mới mò được tới đây.
Người ra mở cửa đón khách vẫn là Trúc Thanh, thấy anh chàng cao lớn đẹp trai trước mắt, cô bé bẽn lẽn hỏi: “Xin chào, không biết anh tìm ai ạ?” “Tôi…” Phó Tinh Khiêm đột nhiên chẳng biết phải nói thế nào.
“Đoàn Mễ có ở đây không?
Tôi cần gặp cô ấy.” Trúc Thanh lập tức cảnh giác lên, mấy ngày này cô chủ dặn dò mọi người, nếu ai đến tìm cô thì chắc hẳn là kẻ xấu, không có ý tốt rồi.
Nói thật, Đoàn Mễ lo sợ Phó Tinh Khiêm cho người đến bắt cô đi, sau đó ép cô phá thai nên rào trước chắn sau.
Trúc Thanh dè dặt hỏi: “Không biết anh là…” “Tôi họ Phó.” Kết quả là, Phó Tinh Khiêm còn chưa nhìn thấy mặt mũi vợ đâu thì Trúc Thanh đã biến sắc rồi hô lên: “Bảo vệ, bảo vệ!
Thả chó đuổi người!” Phó Tinh Khiêm ngơ ngác nhìn vào trong nhà, nơi đó có hai con chó chăn cừu cỡ lớn đang lao như bay ra chỗ anh.
Sắc mặt anh tái mét, tức giận nói: “Các người làm gì vậy?
Gọi Đoàn Mễ ra đây gặp tôi!” Anh là đại thiếu gia của Phó gia nổi danh tại Đế Thành, chưa bao giờ bị đối xử như vậy cả.
Lúc này, Trúc Thanh chỉ huy hai con chó đứng trước người mình, hạ lệnh đuổi khách: “Chị Mễ đã dặn rằng nếu người tìm đến họ Phó thì không gặp, mời anh đi cho, nếu không tôi sẽ thả chúng nó