Chương 3
người tuyết mình nặn rồi khẽ thở dài, rốt cuộc thì ở Tương Thành rất hiếm khi có tuyết.
“Thích tuyết?” Lục Diệu hỏi.
Ôn Ngôn gật đầu "Ừm, em rất thích.
Phía nam tuyết rơi quá ít, không bằng phía bắc của anh.
Nhìn xem, người tuyết sáng nay em nặn, bây giờ đã bắt đầu tan." Anh lấy trong túi áo khoác ra một hộp thuốc và bật lửa, không quên xin phép cô "Được không?" "Em không có yếu đuối như vậy, ngửi vài điếu thuốc lá cũng không chết được." Lục Diệu mỉm cười, môi mỏng nhếch lên, hiếm thấy tâm tình tốt như vậy.
“Anh Tứ, anh cười cái gì vậy?” Ôn Ngôn nhìn anh ngậm một ngụm thuốc, tư thế nhả khói rất quyến rũ, không có giả bộ nho nhã, nhưng lại toát ra một vẻ cao quý trong người.
Anh nói "Tôi không lạnh lùng như em nghĩ, sẽ không cấn răng của em." "..." Đang tính sổ với cô sao?
Buổi tối, Lục Diệu ở lại nhà họ Ôn, Ôn Thần rủ chơi đánh bài, nhưng không đủ người, thế là lôi Ôn Ngôn không biết đánh bài vào chơi cùng.
Ôn Lam cũng ở đó, còn có một số anh em họ hàng xa, năm người cùng nhau chơi đánh bài.
Ôn Lam ngồi bên cạnh Lục Diệụ Ôn Ngôn không thích kiểu người giả tạo như Ôn Lam nên kéo ghế ngồi đối diện với cô ta, không muốn chạm vào cô ta một chút nào.
Các vị trưởng bối nhìn thấy đều lầm tưởng Ôn Ngôn đang tránh Lục Diệu, dù sao sau bữa tiệc trong ngày có thể nhìn ra được lão gia muốn tác hợp cháu gái của mình với con trai nhà họ Lục.
Lưu Vân cũng nói nhỏ với chồng Ôn Sơn "Ngôn Ngôn có vẻ không thích cậu con trai của nhà họ Lục.
Anh nói với cha anh đi.
Đừng tác hợp nữa.
Anh làm cha cũng không phải không biết tính cách của Ngôn Ngôn.
Lỡ nó nổi nóng, lại bay về New York không trở lại thì biết làm sao?" Ôn Sơn gật đầu, con gái của ông ấy cũng không phải dạng cần hôn nhân để kiếm sống.
Một lúc sau, các vị trưởng bối ra phòng khách nói chuyện, thanh niên chơi bài trong phòng đánh bài, Ôn Ngôn vì không biết chơi bài nên đã thua liên tiếp ba ván, bị anh trai Ôn Thần liên tục khinh miệt đồng đội chơi bài của mình.
Ôn Ngôn rất cứng đầu, sau khi thua liên tiếp mấy ván thì bắt đầu bị kích thích, như thế nào cũng phải thắng vài ván, để Ôn Thần phải khâm phục cô Lục Diệu ngồi trên sô pha, áo sơ mi xanh quân đội có hơi hở cổ, tay áo xắn lên, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc lá, không còn ngồi như pho tượng như lúc ban ngày nữa, mà bắt chéo chân, lười biếng ngồi trên ghế sô pha, trong lúc lơ đãng ánh mắt sẽ vô tình lướt qua khuôn mặt của Ôn Ngôn ở phía đối diện.
Vừa đi nhà vệ sinh, lúc quay lại đã nghe thấy tiếng Ôn Thần than thở "Em gái ơi, em cho anh trai thắng một ván được không?
Anh sợ chung đội với em lắm rồi, bài đẹp cỡ nào cũng bị em làm cho thua." Nhìn lướt qua trên bàn, bên tay những người khác đều đè những tờ tiền màu đỏ dày cộm, chỉ riêng Ôn Ngôn là còn lác đác vài tờ.
Ôn Ngôn cũng muốn thắng, nhưng không biết tại sao cô đã biết luật chơi rồi mà vẫn thua?
Ôn Lam ra hai con 7, sau đó định đi tiếp con già, một bàn tay to lớn liền ấn xuống.
"Đừng đánh con này." Giọng nói trầm thấp truyền đến từ phía sau, thoang thoảng mùi thuốc lá, hơi thở ấm áp lướt qua má, bên tai có chút khí khiến cô ta có