Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

tự trở về thôi.” “Nhưng…” Người bên kia còn muốn nói thêm gì đó, Hồ Đông lại thẳng thừng tắt máy.
Tuyết Nhi cũng nên trưởng thành rồi, nếu cứ tiếp tục sủng ái con bé lên trời như vậy, sớm muộn gì tính cách cũng vặn vẹo.
Trong lúc những người ở nhà đang bất an vì chưa bao giờ tiểu công chúa lại rời nhà đi như vậy thì Hồ Đông vẫn khăng khăng một mực rằng, chỉ cần hết giận, Tuyết Nhi sẽ quay về nhà.
… Tяên chuyến tàu lửa nối dài từ Bắc đến Nam, Tuyết Nhi thẫn thờ ngồi nhìn ra cửa sổ, tay siết chặt di động đã tắt nguồn.
“Không biết bây giờ chú… có đi tìm mình không?” Cô tự lẩm bẩm rồi cười tự giễu: “Chắc là đang vui vẻ bên thím Hồ rồi.” Nước mắt không tự chủ được chảy xuống, Tuyết Nhi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn phong cảnh tươi đẹp lướt nhanh qua tầm mắt.
Cô chỉ mới đi có mấy tiếng mà đã có cảm giác nhớ nhà, nhớ dì giúp việc, nhớ chú Đông quá.
Chẳng biết Tuyết Nhi mơ màng ngủ quên từ khi nào, lúc tỉnh dậy, tàu đang dừng ở bến.
Tuyết Nhi không có đích đến cụ thể nào, cô chỉ đi theo cảm tính, thấy bên ngoài có hoa đào khá đẹp, cô quyết định thật nhanh rồi kéo lấy vali xuống tàu.
Nhìn cái tên nhà ga xa lạ, cô gãi gãi đầu: “Đây là đâu vậy nhỉ…” Cô đang quan sát bảng chỉ dẫn thì một bóng người từ đâu đột nhiên xông đến, ɖu.ng mạnh vào người cô, suýt chút nữa làm cô ngã lăn ra đất.
“A!” Người nọ bị ɖu.ng ngã nhưng vội vàng bò dậy.
Lúc này, Tuyết Nhi mới nhìn rõ đối phương, tяên đầu cô gái đội một cái khăn đen kín mít không rõ mặt mũi, cơ mà dáng vẻ nhỏ nhắn không khác gì so với Tuyết Nhi, chắc là một cô gái rồi.
“Đi đường kiểu gì vậy?” Tuyết Nhi bực bội trừng mắt.
Đối phương bỗng nhiên ném thứ tяên tay về phía cô, cô cũng theo bản năng mà bắt lấy.
Tuyết Nhi còn chưa hiểu chuyện gì, phía sau bỗng truyền tới tiếng la hét, một tốp người áo đen tяên tay cầm đầy các loại vũ khí đáng sợ xông thẳng về phía này.
Mọi người hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, mà cô thấy đám người hung ác nhào tới cũng sợ muốn chết, nắm lấy vali rồi chạy như điên.
Chiếc vali màu hồng phấn bị cô kéo lê tяên đất phát ra tiếng lạch cạch đáng thương.
Tuyết Nhi chạy thục mạng, mái tóc dài rối tung bởi làn gió, cô trông thấy đám đông sắp bắt được mình thì mặt mày tái mét, vội hô: “Cứu mạng!
Ưm…” Có người tóm được cô, dùng tay che miệng cô lại.
Tuyết Nhi liều mạng giãy dụa, tiếc rằng hình thể chênh lệch quá lớn, người đàn ông xách cổ áo cô lên như xách một con gà con.
Mặt mày cô tái mét không còn một giọt máu nào, chẳng lẽ là khủng bố sao?
Cô đang run lẩy bẩy thì nghe thấy họ nói chuyện với nhau: “Dám ăn cắp đồ của lão đại, con bé này chán sống rồi!” “Đi, đưa nó về!” Chỉ bằng hai câu này, Tuyết Nhi liền phân tích được mọi chuyện.
Cô bị hiểu lầm rồi!
Người kia vừa buông tay ra khỏi miệng cô, cô liền vội vàng giải thích: “Chú ơi, không phải cháu, chú bắt nhầm người rồi!” “Còn chối?
Cái gì tяên tay mày kia?” Lúc này, cô mới ý giật mình giơ tay lên.
Tяên tay cầm theo một cái hộp nhung màu đen, chẳng biết là thứ quỷ gì.
“Không, không phải đâu, ban nãy có một người tông vào cháu rồi ném thứ này cho cháu!
Chú ơi, thả cháu ra đi!” Cô liên tục cầu xin nhưng mấy người kia vẫn dửng dưng như cũ, còn gật đầu nói: “Ừ ừ,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡