Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

nhé.” Đôi mắt Tuyết Nhi đỏ bừng, cô không muốn khóc trước mặt người mình yêu nên vội vàng xoay lưng lại, chạy khỏi đại sảnh.
Chiếc váy công chúa màu trắng tinh khiết tяên người giống như đưa tang cho mối tình mới chớm nở của cô.
Hồ Đông nhìn thấy trạng thái của cô bất thường, lập tức nâng chân muốn đuổi theo, lại bị Na Na kéo tay: “Anh đi theo làm gì?
Chẳng phải đây là điều anh muốn sao?
Phải nhẫn tâm một chút, như vậy mới có thể để con bé từ bỏ được.” Người đàn ông siết chặt nắm tay, nội tâm đấu tranh hồi lâu, cuối cùng không đuổi theo Tuyết Nhi.
Từ năm trước, Hồ Đông đã vô tình phát hiện chuyện Tuyết Nhi thích mình nhờ quyển nhật ký của cô bé.
Điều này quá sai trái, mặc dù cô bé gọi hắn là chú nhưng nhiều năm qua bọn họ chung sống không khác gì cha con cả.
Hắn cảm thấy, có lẽ vì bình thường Tuyết Nhi ít tiếp xúc với người khác giới, lại đang ở độ tuổi dậy thì, tâm lý còn chưa ổn định nên đã hiểu nhầm tình thân thành tình yêu.
Hắn muốn cắt đứt suy nghĩ này của Tuyết Nhi, nhưng không hề muốn cô bé tổn thương.
Bữa tiệc sinh nhật hôm ấy vẫn diễn ra bình thường mà thiếu vắng nhân vật chính.
Tuyết Nhi trốn vào một góc nhỏ trong biệt thự, khóc đến nỗi không thở được.
Cô nhiều lần nhìn về phía cửa, hy vọng sẽ có ai đó quan tâm đến cô, đi tìm cô, cho dù không phải là chú Đông cũng được.
Nhưng cuối cùng, tiệc tàn rồi, cô một mình lững thững trở về phòng.
Lúc đi ngang qua phòng khách, cô nghe thấy tiếng cười nói của Hồ Đông và những người khác, còn có người phụ nữ mà chú đưa về.
Tuyết Nhi dừng chân, bỗng nhiên cảm thấy lạc lõng.
Ngày thường Hồ Đông cưng chiều cô nhất, mọi người đều nói cô là đầu quả tim của Hồ tổng, nhưng cô biến mất trong tiệc sinh nhật, ngay cả người hầu cũng không thèm đi tìm cô.
Có phải… bởi vì bên cạnh chú ấy đã có người quan trọng hơn không?
Là vì vậy sao?
“Ha…” Tuyết Nhi cười khổ một tiếng, lần đầu tiên sau 8 năm sống ở Hồ gia, cô cảm thấy nơi này thật lạnh lẽo, cảm thấy bản thân thật dư thừa.
“Hồ tổng, nghe nói sang tháng anh và tiểu thư Na Na sẽ kết hôn phải không?” Những lời này khiến bước chân của Tuyết Nhi hơi khựng lại, cô không rời đi, lẳng lặng trốn trong bóng tối.
Hồ Đông nói: “Vẫn chưa quyết định.” “Vậy sao?
Vừa nãy tôi nhìn thấy Tuyết Nhi rời đi, cô công chúa nhỏ này hôm nay không khỏe à?” Một vị khách bỗng nhiên nhắc đến tên cô, cô liền hồi hộp nhìn về phía Hồ Đông, kết quả chú ấy lại lạnh lùng đáp: “Không biết, chắc là lại nổi tính tiểu thư muốn được mọi người chú ý, không cần quan tâm đâu.” Trái tim của Tuyết Nhi nhói lên.
Cô tự hỏi bản thân bình thường rất khó chiều sao?
Thành tích học tập tốt, ở trường không quậy phá, ở nhà không đua đòi bất kỳ cái gì.
Những thứ mà cô có đều là do Hồ Đông chủ động cho.
Từ trước đến giờ cũng chưa thấy ai tỏ ý bất bình về tính cách của cô.
Tuy rằng được chiều chuộng nên thỉnh thoảng cô sẽ làm nũng và dùng dằng với chú ấy, nhưng tuyệt đối không phải loại người có tính “tiểu thư”.
Tuyết Nhi nắm chặt nắm đấm, kéo chiếc váy dài tяên người lên rồi bước nhanh trở về phòng.
Nửa tiếng sau, vì cảm thấy đói bụng nên cô mò xuống bếp tìm đồ ăn.
Trong tủ lạnh còn bánh kem sinh nhật cô chưa kịp cắt, lúc cô đang loay hoay với nó, lại nghe thấy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡