Chương 4
bị một ít đồ ăn cho cháu nhé.” “Cảm ơn dì, tùy tiện nấu chén mì cho cháu là được rồi ạ.” Lương Nguyệt Loan ở trong phòng ngủ nghe thấy Ngô Lam bị Tiết Duật gọi ‘dì Ngô’ hết lần này đến lần khác, dỗ dành bà đến mức trở nên vô cùng vui vẻ ở bên ngoài phòng khách, ‘cánh gà này ăn ngon hơn so với đầu bếp nhà hàng làm’, ‘canh cũng ngon vô cùng, cháu có thể uống thêm hai chén nữa’.
Bài thi trắc nghiệm tiếng Anh có năm câu thì cô chọn sai hết ba câụ Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, Tiết Duật đã chứng nghiệm phim Đàn ông có tiền thì sẽ hư hỏng ít nhiều gì cũng đều có chút đạo lý.
Buổi chiều có người đưa hành lý cùng những đồ dùng cần thiết trong sinh hoạt hàng ngày đến cho Tiết Duật, Ngô Lam chỉ dọn dẹp phòng đơn giản một chút mà không động đến đồ của cậụ Phía bên ngoài cửa sổ căn phòng ngủ này của cậu là ban công, Ngô Lam đang bật đèn tưới hoa.
Trên giá phơi đồ có treo một chiếc quần lót bằng vải cotton bị gió thổi đung đưa qua lại, Tiết Duật ngẩng đầu lên thì vừa lúc nhìn thấy quả dâu tây nhỏ in trên quần lót.
Cô chủ của dâu tây nhỏ lúc này đang nằm ngủ ở phòng bên cạnh cậụ Có lẽ hôm nay cô mặc chính là chiếc quần lót này, nếu cơn gió vào lúc buổi chiều kia thổi lớn hơn một chút, thổi làn váy đồng phục của cô cao hơn một chút nữa...
Bình thường sau khi lên lớp, trước khi đến buổi tự học vào sáng sớm thì còn thêm vào hai mươi phút đọc sách, Ngô Lam không phải là một bà chủ toàn thời gian, bà cũng có công việc riêng của mình, Lương Nguyệt Loan đã bắt đầu tự động rời giường đúng giờ làm bữa sáng từ khi còn học tiểu học.
Trong ngăn đông tủ lạnh có bánh mì kiểu Âu nướng sẵn, Lương Nguyệt Loan chỉ làm nóng một cái, bởi vì Tiết Duật đã đến trễ một tuần liền nên tên của cậu bị treo ở trên bảng đen trước cửa khu dạy học cũng chẳng cần bôi đi.
Bên cạnh chính là bảng vàng danh dự, thành tích năm đứng ở hàng thứ hai có vẻ vô cùng ngang ngược.
Phòng bếp của Lương Nguyệt Loan không thích uống sữa bò, sữa chua uống xong rồi vẫn chưa được bổ sung, bánh khoai môn nghiền kiểu Âu to bằng bàn tay ăn được một nửa thì bị nghẹn nên cô đặt lên trên bàn trước sau đó đi ra ban công lấy xuống quần lót đã được phơi khô.
Sau khi cô xoay người trở về phòng ngủ thì đèn phòng của Tiết Duật sáng lên, cậu chỉ bật một cái đèn bàn.
Vào ngày thứ tư Tiết Duật dọn đến đây thì đã nắm rõ thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Lương Nguyệt Loan, mỗi ngày cô đều dậy sớm nửa tiếng chính là bởi vì không muốn cùng đi học với cậu, cậu cố ý đến trễ, sau khi cô biết cậu sẽ không dậy sớm như vậy cho nên ngày hôm sau trước tiên ngủ nhiều thêm năm phút, ngày thứ ba lại ngủ nhiều thêm mười phút.
Cửa phòng khép hờ vốn dĩ chỉ có một khe hở nhỏ nhưng bởi vì cửa sổ không đóng nên bị gió thổi mở ra một chút làm cho ánh đèn vàng hắt ra ngoài.
Tiết Duật xoa xoa mái tóc ngắn cũn cỡn đi đến phòng khách, bước chân dừng lại ở cạnh bàn trà, ánh mắt không kìm được nhìn vào bên trong.
Cô quay lưng về phía cửa, có lẽ là do cô không biết cửa phòng chưa được đóng kỹ nên sau khi cởi váy ngủ ra, cơ thể của thiếu nữ như