Chương 19
lấy cán dù đồng thời cũng nắm luôn tay cô, Lương Nguyệt Loan ngẩn ra vài giây sau đó rút tay ra, làn da nơi vành tai có chút đỏ lên, có lẽ là bởi vì vừa rồi bị bắt gặp hiện trường gây án, hoặc cũng có lẽ là bởi vì sự đụng chạm thân mật trong màn đêm yên tĩnh này.
Cô bước đi chậm rãi, bước chân của Tiết Duật cũng chậm lại theo “Ngồi xe buýt hay là đi bộ về?” “Chân của cậụ..” Lương Nguyệt Loan suy nghĩ một chút nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ “Ngồi xe buýt đi.” Nét mặt cùng với giọng điệu của cô làm cho Tiết Duật phải hoài nghi nếu lên xe thì cô sẽ xin hành khách nhường ghế ưu tiên cho cậụ Sắc mặt của Tiết Duật không dễ nhìn cho lắm, cậu cũng không thể nói bản thân chỉ đang giả vờ, không phải thật sự yếu ớt như vậy.
“Nửa tháng trước lúc cậu bởi vì hẹn với Diêm Tề mà lợi dụng tôi cùng đi leo núi thì sao lại không lo lắng cho chân của tôi.” Lương Nguyệt Loan “...” Cuối cùng thì hai người cũng không đi xe buýt.
Bình thường đi hai mươi phút là có thể đến, Lương Nguyệt Loan không muốn trở về cho lắm nên càng đi càng chậm, ngay cả khi đến cửa tiểu khu rồi mà vẫn còn đang lề mề.
Tiết Duật cũng không thúc giục cô, dì bán xiên nướng ở ven đường nhìn bọn họ rồi mỉm cười, vừa nói chuyện với người khác vừa thỉnh thoảng nhìn về phía bên này.
“Dì ấy nói hai chúng ta yêu sớm đấy, không biết ngày mai có bị truyền đến tai dì Ngô hay không.” “Đừng để ý đến mấy lời nhiều chuyện của dì ấy, dù sao mẹ tôi cũng không có khả năng sẽ đi tin mấy chuyện này.” Lương Nguyệt Loan chẳng quan tâm lắm “Xiên nướng dì ấy bán đặc biệt ngon, nhất là cánh gà nướng.” Tiết Duật nhìn bóng lưng của cô rồi lặng lẽ thở dài, cậu thu dù lại sau đó đi lên lầụ Đều nói gần quan được ban lộc nhưng sự thật chứng minh quá quen thuộc cũng không tốt.
Khi còn bé đã từng ngủ chung một cái chăn, cha mẹ hai bên đều coi đó là lẽ thường tình, giữa hai người chỉ là tình bạn thuần tuý, ngay cả bản thân cô cũng không hề đề phòng đối với cậụ Đầu bếp chính của bữa cơm tối nay là Lương Thiệu Phủ, khi mà ông ta là người trong giới thượng lưu tài chính ra vào các tòa nhà văn phòng trong bộ Âu phục và giày da cả ngày mở cửa ra, trên người mặc một cái tạp dề kẻ sọc, trong tay còn cầm xẻng, cho dù ông ta lộ ra nụ cười ấm áp khi nhìn thấy con gái mình thì cũng vẫn có vẻ không phù hợp với ngôi nhà khắp nơi đều rất bình thường này như cũ.
Tiết Quang Hùng vốn muốn cùng trở về nhưng lại tạm thời có việc, cuối cùng ông ấy chỉ là lại chuyển một khoản tiền vào trong thẻ ngân hàng của Tiết Duật.
“Nguyệt Loan, con có nhớ ba ba không?
Trong khoảng thời gian này ba ba quá bận rộn với công việc nên không quan tâm con được nhiều nhưng trong lòng ba ba rất lo lắng cho con.
Nhiệm vụ học tập lớp mười hai quá căng thẳng, con gái cưng gầy cả rồi, ba ba mua cho con vài bộ tài liệu mới, còn có quần áo nữa, con hãy thử xem có phù hợp hay không nhé.” Trên mặt Lương Nguyệt Loan cố nặn ra ý cười, cô cố gắng làm cho bản thân thoạt nhìn vui vẻ một chút “Cảm ơn ba ba.” “Tiểu Tiết, cháu ở đây đã quen chưa?” Lương Thiệu Phủ đang chuẩn bị món ăn cuối cùng, giọng