Làn Váy Quyến Rũ
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

nhiên nhìn xuống bên dưới Tiết Duật.
Vừa rồi còn…… Khêu gợi như vậy, bây giờ lại không nhìn ra cái gì cả.
Tiết Duật bị cảm, ho khan một tiếng, Ngô Lam vừa lúc đi đến phòng bảo vệ, Lương Nguyệt Loan hoảng sợ nên trực tiếp che lại miệng của cậu, cậu bị nghẹn đến mức cổ đỏ bừng, sau đó cúi đầu xuống chôn mặt ở hõm vai của cô buồn bực ho một tiếng.
Âm thanh không lớn, Ngô Lam cũng không chú ý đến.
“Sao uống thuốc xong lại trở nên nghiêm trọng hơn thế này?” Lương Nguyệt Loan nhỏ giọng thì thầm.
Tiết Duật mở dù ra “Bởi vì khi ngủ cậu cướp chăn.” Nếu cậu không đề cập tới thì Lương Nguyệt Loan cũng sẽ không hỏi “Vậy thì tại sao cậu lại ngủ trên giường của tôi?” Trên mặt đất có một tầng lá rụng thật dày, Tiết Duật thản nhiên nhìn về phía trước rồi thuận miệng ứng phó “Tôi cũng buồn ngủ nên lười di chuyển, lúc sau muốn trở về phòng ngủ nhưng cậu lại ôm tôi thật chặt, tôi chỉ khẽ di chuyển một chút thì cậu đã tức giận.” “……” Nhà của Tiết Duật ở trong thành phố, muốn đi đến đó thì phải đổi hai chuyến xe buýt.
Ngày trời đổ mưa, trên xe chen chúc đông nghịt người, chân của Lương Nguyệt Loan bị dẫm lên rất nhiều lần, Tiết Duật quan sát từ xa, nhân lúc các hành khách người đi lên người bước xuống xe khi đến trạm thì cậu chen đến bên cạnh cô.
Cậu cũng không nói gì cả mà chỉ là dùng thân thể tách Lương Nguyệt Loan ra khỏi những người khác.
Căn biệt thự này là do Tiết Quang Hùng tự bỏ tiền ra xây, trong nhà không có người ở, trông có vẻ khá trống trải, Tiết Duật lên lầu lấy quần áo, còn Lương Nguyệt Loan thì đợi cậu ở phòng khách tầng dưới, cây quýt trong chậu cũng đã chết, lúc trước cô ăn Tết ở đây còn hái một quả để nếm thử.
Tiết Duật tùy tiện lấy hai chiếc áo khoác rồi nhét vào trong túi, sau khi xuống lầu thì không thấy Lương Nguyệt Loan ở phòng khách.
Cậu ra ngoài cửa đi chưa được bao xa thì dừng bước, ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú về phía trước.
Lương Nguyệt Loan đang đứng ở dưới tán dù của một nam sinh khác.
“Cậu không mang dù theo sao?” Mỗi tuần Phó Tây Dã đều đến phòng tập thể thao theo thời gian cố định, cậu ấy cũng có chút ngoài ý muốn khi gặp Lương Nguyệt Loan ở gần nhà “Cho cậu mượn của tôi này, đừng đi lại mà không có dù như thế, cậu có thể trả lại cho tôi khi đến trường vào thứ hai.” Trên người cậu ấy có một loại cảm giác nghiêm nghị và xa cách rất rõ ràng, mặc dù các đường nét trên khuôn mặt không sắc sảo nhưng bởi vì cậu ấy không hay cười nên có rất nhiều người đều cảm thấy cậu ấy là một người vừa lạnh lùng vừa vô tâm, đây là năm thứ ba Lương Nguyệt Loan học cùng lớp với cậu ấy, nhưng thật ra cũng không phải là thân quen gì cho lắm.
“Tôi cùng bạn của tôi đến đây lấy đồ, cậu ấy có dù.” Lương Nguyệt Loan hối hận vì đã không mang một đôi giày chống bẩn khi ra ngoài, Phó Tây Dã mắc chứng nghiện sạch sẽ, hơn nữa rất nghiêm trọng.
Ánh mắt Phó Tây Dã lướt qua đỉnh đầu cô, Tiết Duật mang ba lô một bên vai đứng cách đó không xa, khi ánh nhìn của hai bên chạm vào nhau, sự thù địch được truyền đến cũng chẳng hề xa lạ.
Lần đó khi cậu ấy đang giảng bài cho Lương Nguyệt Loan, vào lúc Tiết Duật đến tìm cô mượn bút cũng chính là ánh


⬅ Trước Tiếp ➡