Chương 6
thi đại học." Cô khinh bỉ nhún vai.
Hiện tại tâm nguyện lớn nhất của cô chính là nhanh chóng tốt nghiệp trung học, vừa có chứng nhận tốt nghiệp, cô sẽ lập tức thoát khỏi cái nhà này Không muốn thi đại học?
Lời nói ngây thơ, còn bốc đồng như vật, trong nháy mắt khiến Tô Cảnh Thâm bốc lên lửa giận, anh không biết vì sao Tô Dư có thể hời hợt nói ra lời không có trách nhiệm với cuộc sống của mình như vậy.
Tô Cảnh Thâm hít sâu một hơi, đè nén lửa giận chất vấn "Không thi đại học, tướng mạo bình thường, không có năng khiếu, không có gia cảnh, sau này em có thể làm cái gì?" Bản thân cô có chứng sự xã hội thấp và lo âu về dung mạo, câu chất vấn này của anh ruột lập tức khiến trái tim Tô Dư đau nhói.
Tất cả mọi người đều cho rằng cô là phế vật, lo lắng ngay cả cuộc sống sau này cô cũng không thể tự gánh vác.
Cha mẹ ruột là như vậy, anh ruột cũng là như vậy Trong lúc vô tình, cô đã từng nghe thấy chính miệng cha mẹ nói, có cảm giác cô căn bản không giống con ruột của bọn họ, sau này cũng không thể trông cậy được, vẫn là con nuôi tốt, con nuôi có thể dưỡng già, còn con gái chính là tiền bồi thường, sớm muộn cũng đưa đến nhà người khác.
Dù sao trong cái nhà này, cô không hề có giá trị tồn tại, tất cả mọi người đều vây quanh Tô Cảnh Thâm Đều là làm bài tập đến khuya, bình thường cô không cố gắng, khiến bài tập làm mãi cũng không hết, Tô Cảnh Thâm lại có yêu cầu cao về mình, khắc khổ học tập.
Ngay cả người nhà thân cận nhất với cô cũng không biết, cô cũng không hề từ bỏ vẽ tranh, ở nơi bọn họ không nhìn thấy, cô vẫn luôn theo đuổi giấc mơ của mình.
Hiện tại cô đã nhận một vài bản thảo trên mạng, có thể nuôi sống mình, nhưng giờ cô vẫn ăn trong nhà, tiêu tiền trong nhà, là muốn tích trữ tiền để sau này mình ra ngoài độc lập, số tiền này, ngày sau cô sẽ trả lại toàn bộ cho bọn họ "Cho dù sau này tôi ra ngoài nhặt đồ bỏ, thì cũng không liên quan đến mấy người " Tô Dư quay người chạy về phòng, hiện tại cô không còn tâm trạng đi tắm vòi sen nữa.
Lấy điện thoại di động từ dưới gối ra, đúng lúc khung chat còn chưa tắt.
Tô Dư lấy dũng khí đáp lại.
"Vũ Nhu, tớ nên làm gì bây giờ?" Lúc đầu óc quá tức giận đã đồng ý yêu cầu hẹn bạn tình của nam tình, bây giờ Tô Dư đã tỉnh táo lại, nghỉ ngơi giữa giờ lập tức xin bạn thân giúp đỡ.
"Trời ạ, Dư Dư, cậu quá tuyệt vời " Lâm Vũ Nhu duỗi ngón cái ra.
"Nếu tớ mà ưu tú như cậu, đã sớm trở thành chị dâu cậu rồi." Tô Dư bất lực ghé lên trên mặt bàn "Cậu đừng trêu tớ." "Thích thì lên, sợ cái gì " Lâm Vũ Nhu nhiều ý xấu, lập tức nghĩ ra một kế hoạch treo đầu dê bán thịt chó, Tô Dư nghe kế hoạch, liên tục khen hay.
Đồ hèn nhát Tô Dư dám nặc danh cua giáo thảo, không thể thiếu sự trợ giúp của Lâm Vũ Nhu được.
Tô Dư vò mẻ không sợ rơi nói "Ngộ nhỡ lật xe, cậu nhất định phải tới cứu tớ..." Lâm Vũ Nhu vỗ vai cô an ủi.
"Yên tâm đi, dáng người bảo bối của tớ tốt như vậy, cho dù bị phát hiện lừa gạt cũng có thể mê hoặc giáo thảo." Hôm qua vừa bị anh ruột đả kích, Tô Dư không còn chút tự tin