Chương 15
thật không biết đó là anh " Tô Dư vội vàng giải thích.
Cô thích giáo thảo nam thần Trác Dịch Phàm, làm sao cô có thể câu dẫn anh trai ruột của mình được chứ?
Nhìn qua Trác Dịch Phàm còn rất thân với anh, cô rất sợ anh bôi đen mình trước mặt Trác Dịch Phàm.
"Bây...
Bây giờ anh có thể rút ra không, chúng ta coi như chưa từng xảy ra chuyện này được không?
Anh tuyệt đối đừng nói cho người khác biết." Tô Dư rất chột dạ, giọng điệu không cường ngạnh nổi, trong đầu loạn thành một đoàn.
Vậy mà cô và anh trai mình còn nói chuyện với nhau nửa năm, thậm chí còn mở video tự an ủi với anh, còn bị...
Bị anh cắm vào trong huyệt xử nữ.
Cứu mạng Hiện tại cô chỉ muốn chết tại chỗ Cái gì mà tuyệt đối đừng nói cho người khác biết?
Cô cho rằng đụ em gái ruột của mình là chuyện rất vinh quang sao?
"Anh có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng sau này em phải học tập thật giỏi, nhất định phải thi lên đại học, đừng để cha mẹ lo lắng, biết không?" Nghe đi, dối trá cỡ nào, nghĩ cho cô cỡ nào chứ?
Trên thực tế anh và cô căn bản không quen, ngay cả kết bạn xã giao đơn giản nhất bọn họ cũng không có.
Ngoại trừ vết sẹo trên gáy lúc còn nhỏ anh đã làm cô bị bỏng ra, ngay cả dáng người chân thật của cô thế nào, anh cũng không biết.
Tô Dư thống khoái đầu đồng ý "Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ sẽ ngoan ngoãn nghe lời " Hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện hoang đường này tôi.
Rõ ràng anh vẫn luôn muốn em gái nghe lời như vậy, nhưng lúc này anh lại cảm thấy bực bội, khó chịu đến đỉnh điểm.
Cho nên người đàn ông mà em gái ruột của anh suốt ngày lên trên Than Than phát tình, thuận theo và muốn câu dẫn kia là ai?
....
Tô Cảnh Thâm không ý thức được suy nghĩ này của mình rõ ràng đã vượt qua giới hạn.
Anh đổ tất cả cảm xúc không vui này là vì muốn quản giáo em gái, anh chỉ là tiếc rèn sắt không thành thép.
"Anh trai, em đau quá, anh có thể rút ra không?" Tô Dư mang theo một tia lấy lòng nói.
Dù sao đã mất mặt đến tận nhà bà ngoại rồi, cô cũng không để ý tạm thời hòa hảo với kẻ thù của mình, hiện tại cô sắp bị đau chết rồi.
Đệch.
"Ai bảo em gọi anh trai?" Tại sao cô có thể cởi truồng, quỳ gối trên giường, đung đưa bầu vú to, gọi anh là anh trai được.
Tô Dư đang quỳ bên trên, hoàn toàn không biết, đôi mắt đen nhánh sáng chói sau lưng mình đã trở nên càng thâm trầm...
Hoàn toàn chính xác, đã nhiều năm cô không gọi anh là anh trai, thậm chí đơn phương xem anh là kẻ thù không đội trời chung.
Nhưng chuyện này có vấn đề gì không?
Tô Dư như lọt vào sương mù, không đoán ra ý tứ của Tô Cảnh Thâm, cho nên rốt cuộc anh có muốn cô gọi anh là anh trai không?
Tô Cảnh Thâm cố gắng tìm về lý trí còn sót lại.
Chỉ cần sống qua đêm nay là được, sau khi sống qua đêm nay, anh có thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, bọn họ sẽ khôi phục quan hệ anh em bình thường, dù sao trong người bọn họ chảy cùng một dòng máy, huyết thống là không cách nào dứt bỏ.
"Tô Dư, em buông lỏng một chút, anh không rút ra được." Mặc dù cảm thấy khó mà mở miệng, nhưng muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề, cô chỉ có