Chương 9
dùng thành tích chứng minh anh chẳng phải loại thùng rỗng kêu to.
Những ánh hào quang bao quanh anh nhiều không đếm xuể.
Cà phê trong cốc đã cạn, Thẩm Từ Âm đang định đứng dậy rót nước thì đột nhiên nhận được tin nhắn từ Freda “Trên bàn tôi có một số tài liệu, phiền cô mang đến phòng họp tầng cao nhất giúp tôi.” Các cuộc họp được tổ chức trên tầng cao nhất đều rất quan trọng, Thẩm Từ Âm không dám chậm trễ, vội vàng mang tài liệu lên.
Cửa phòng họp đóng chặt, cô nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, tiếng báo cáo bài bản vang ra từ khe cửa.
Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, bàn hội nghị chật kín người, vị trí chính giữa là nổi bật nhất, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể chú ý đến.
Khác với cái nhìn mơ hồ trong quán bar đêm đó, ánh đèn trong phòng họp đủ sáng để chiếu rõ hình dáng người đàn ông.
Ngôn Chiêu mặc âu phục, dựa lưng vào ghế, hai chân thoải mái bắt chéo.
Một cánh tay đặt trên bàn, ống tay áo hơi kéo lên, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ tối màụ Bàn tay với xương khớp rõ ràng cầm một cây bút, những ngón tay nhàm chán xoay nó trong khi nghe báo cáo.
Cô hơi cúi người, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại, nhanh chóng đi về phía Freda.
Nghe thấy tiếng động, ngón tay đang xoay bút của Ngôn Chiêu hơi khựng lại.
Anh nghiêng đầu nhìn sang, vừa hay va vào ánh mắt của Thẩm Từ Âm.
Không khí xung quanh như im lặng thêm vài phần, Thẩm Từ Âm hít thở khẽ, có cảm giác mất tự nhiên khi bị bắt gặp.
Người báo cáo thấy ánh mắt của Ngôn Chiêu dời đi chỗ khác, thời gian ngừng lại có vẻ hơi lâu nên cũng ngừng lại theo “……Giám đốc Ngôn?” Lúc này Ngôn Chiêu mới thu hồi tầm mắt, mỉm cười với anh ta “Không sao, anh tiếp tục đi, không cần để ý đến tôi.” Thẩm Từ Âm đưa tài liệu cho Freda, cô ấy nghiêm túc gật đầu rồi nói “Cô đừng đi vội, nghe hết cuộc họp đã.” Thẩm Từ Âm đang chuẩn bị rời đi “….Vâng.” Cuộc họp kết thúc, bầu không khí ngột ngạt cuối cùng cũng thả lỏng hơn một chút.
Freda gấp máy tính lại, không vội rời đi, nói “Đi với tôi.” Thẩm Từ Âm đi theo cô ấy, đi thẳng về phía vị trí của Ngôn Chiêu, nơi đang bị cả đám đông bao vây, trông như một tấm lưới kín không kẽ hở.
“Jeffery, đây là Thẩm Từ Âm, người tôi đã nói với anh lần trước.” Jeffery cười “Thì ra là cô, Freda đã đặc biệt đề xuất cô với tôi.
Chuyện cô ấy sắp di dân chắc cô cũng biết rồi, cô ấy đánh giá cô rất cao ở vị trí này đấy.
Cố gắng lên nhé.” Thẩm Từ Âm nói vâng, đúng lúc có người đi qua bên cạnh, chạm nhẹ vào vai cô, mang theo một làn hương thoang thoảng.
“Để tôi giới thiệu một chút.
Giám đốc Ngôn, Từ Âm là nhân viên trẻ xuất sắc của VH chúng tôi.
Mặc dù cô ấy mới làm việc chưa được bao lâu, nhưng kỹ năng chuyên môn cực kỳ tốt.” Ngôn Chiêu dừng bước, ánh mắt rơi xuống bảng tên trên ngực cô, hạ mắt xuống, ngữ điệu chậm rãi đọc tên cô “Thẩm, Từ, Âm.” Anh nói từng chữ rõ ràng như đang xác nhận, lại như đang hồi tưởng.
Thẩm Từ Âm đưa tay ra, thực hiện nghi thức chào hỏi cần thiết “Xin chào Giám đốc Ngôn.” Anh giơ tay lên, hai lòng bàn tay áp sát vào nhau, ngón tay ấm áp sượt qua mu bàn tay cô, đầu ngón nhẹ nhàng ấn xuống, không nặng không nhẹ nắm