Chương 21
tay vịn ghế lạnh lẽo, những ngón tay thon dài chậm rãi cuộn lại, Thẩm Từ Âm có cảm giác như bị nhìn thấu, cắn răng nói “Tôi đang ở bệnh viện.” Nói xong thì cúp máy.
Ninh Xuyên có nhiều bệnh viện như vậy, Ngôn Chiêu sao có thể tìm từng cái một được.
Đặt điện thoại xuống, y tá thay bình truyền nước cho những người ngồi ở ghế khác, khi đi ngang qua ghế của Thẩm Từ Âm, cô ấy ngẩng đầu nhìn thoáng qua nhãn dán trên thân chai, hỏi “Chị đi một mình ạ?” “Vâng.” “Chị còn phải truyền thêm một bình nữa, chú ý đừng ngủ quên nhé, nhớ gọi y tá đến thay kịp thời.” “Vâng, cảm ơn.” Y tá rời đi, sảnh lớn yên tĩnh trở lại.
Thẩm Từ Âm quấn chặt áo khoác hơn một chút, đeo tai nghe lên, định xem video để giúp mình tỉnh táo.
Nhưng nào có dễ dàng chống lại cơn buồn ngủ như vậy, mắt cô díp lại, tầm nhìn dần mờ đi.
Đầu trĩu xuống như nặng ngàn cân, cổ cũng không chống đỡ nổi, cứ thế gục xuống.
Thẩm Từ Âm bỗng giật mình tỉnh giấc, cô ngẩng đầu lên, tai nghe vô tình rơi ra, lăn lông lốc xuống lối đi bên cạnh.
Được rồi, bây giờ cô đã hoàn toàn tỉnh táo.
Khi cô còn đang do dự không biết phải đi nhặt như thế nào, chợt có một đôi chân dài của đàn ông xuất hiện trong tầm mắt.
Người đó cúi xuống, với lấy tai nghe rồi bước về phía cô.
Thẩm Từ Âm đang định ngẩng đầu lên cảm ơn thì làn da mát lạnh chạm vào thái dương cô.
Ngôn Chiêu đứng trước mặt cô, nhẹ nhàng sờ trán cô để kiểm tra nhiệt độ “Còn sốt không?” Thẩm Từ Âm không thể tin vào mắt mình, môi hơi hé ra nhưng không biết phải nói gì, cuối cùng chỉ chậm chạp hỏi “Sao anh lại ở đây?” Ngôn Chiêu đi vòng qua, ngồi xuống bên cạnh cô “Tại sao tôi không thể ở đây?” Ghế bệnh viện rất nhẹ, chỗ trống bên cạnh cô hơi lún xuống theo động tác của anh, không hiểu sao lại mang đến cho cô cảm giác yên tâm hơn.
Cô nói “Tôi không sao, truyền dịch xong là có thể về rồi.” Ngôn Chiêu hỏi “Cơ thể bị làm sao?” “…… Viêm dạ dày cấp tính.” Thẩm Từ Âm hối hận khi ăn món thịt xiên đó, cô vẫn đánh giá quá thấp mức độ chịu đựng của dạ dày mình.
Ngôn Chiêu quay đầu lại, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, tinh thần uể oải, đôi môi cũng hơi khô nứt.
Anh giơ tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau môi cô.
Cánh môi bị ngón tay chạm vào, tưởng chừng như có dòng điện đang lan rộng.
Thẩm Từ Âm nhíu mày, mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn vì bị bệnh “Anh đang làm gì vậy?” Ngôn Chiêu không trả lời, chỉ đứng dậy “Chờ chút.” Hai phút sau, anh mang đến một cốc nước ấm.
Thẩm Từ Âm nhìn anh, không thể nói lời từ chối vì cô đang quá khát nước rồi.
“Cảm ơn.” Đôi môi khô nẻ chạm vào nguồn nước như thể được hồi sinh.
Cô uống một hơi hết nửa cốc, hắng giọng rồi hỏi anh “Sao anh biết tôi đang ở đây?” Chỉ mất hai mươi phút đã tìm được, tốc độ nhanh một cách thái quá.
“Dùng một chút mẹo nhỏ.” Ngôn Chiêu dựa lưng vào ghế, dáng vẻ lười biếng, nhướng mày nhìn cô “Muốn nghe không?” “…… Không.” Nghe cũng chẳng có ích gì.
Ánh mắt của Thẩm Từ Âm chuyển sang mu bàn tay anh “Sao anh còn chưa đi khám?” “Không rảnh.” “Vừa hay đang ở bệnh viện, anh có thể đi khám rồi mua thuốc.” “Thẩm Từ Âm” Ngôn Chiêu vạch trần cô “Em nóng lòng muốn thanh toán sòng phẳng với