Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

hứng thú, lấy một tờ đề ra làm vội vàng, đến lúc chấm bài mới phát hiện bút đỏ đã hết mực, ruột bút cũng không còn, cô bèn xuống tầng đi ra canteen mua đồ.
Tiếng ồn ào vang khắp sân thể dục, chỉ có lác đác vài học sinh ở canteen.
Thẩm Từ Âm dạo qua các kệ, lấy ruột bút đỏ, tiện thể lấy thêm một số thứ khác.
Có mấy nam sinh đi vào canteen, mở tủ lạnh lấy nước uống, tiếng nói chuyện thỉnh thoảng lọt vào tai cô.
“Cậu không định vào sân thật à?” “Không.” Giọng nói của nam sinh trả lời dễ nghe đến không ngờ, pha chút thờ ơ.
“Lớp 8 lần này khí thế hừng hực, muốn tìm cậu báo thù, cậu không đấu thật à?” Nam sinh vẫn nói với giọng thờ ơ “Người muốn tìm tôi báo thù nhiều lắm, không rảnh.” Món khoai tây chiên mà Thẩm Từ Âm thích nhất đã hết sạch, cô đi một vòng, ngẩng đầu lên thì thấy trên kệ hàng cao nhất còn sót lại một túi cuối cùng.
Cô kiễng chân lên lấy thử vài lần đều không thành công, đầu ngón tay vẫn cách kệ hàng một khoảng nhỏ.
Nhìn quanh bốn phía vẫn không thấy có thứ gì để cô đứng lên được, Thẩm Từ Âm hơi thất vọng.
Vừa định bỏ cuộc thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người mang theo hơi thở mát lạnh.
Cô cúi xuống, đầu tiên là nhìn thấy một đoạn cổ tay trắng nõn, sau đó đến bàn tay đang cầm lon Coca, ngón tay thon dài đè lên nắp khoen.
Nhìn lên trên là cánh tay hiện rõ cơ bắp ẩn giấu dưới ống tay áo sơ mi ngắn rộng rãi, không quá đô nhưng vẫn mang lại cảm giác mạnh mẽ.
Ngôn Chiêu nghiêng đầu sang nhìn cô, ánh mắt không chút ấm áp “Muốn lấy cái này à?” Thẩm Từ Âm không thích làm phiền người khác, đặc biệt là người lạ, cô mím môi nói “Cảm ơn, tôi có thể tự lấy được.” Ngôn Chiêu nghe vậy thì cũng thôi, anh lùi lại nửa bước, nhưng không rời đi mà đứng dựa vào kệ, bất động nhìn cô.
Thẩm Từ Âm cảm giác như bị ánh mắt của anh nướng chín, cô quay sang hỏi “Sao cậu không đi?” Giọng điệu của anh lười biếng “Tôi chỉ đang tò mò thôi, để xem với chiều cao của cậu thì với tới kiểu gì.” Thẩm Từ Âm muốn nói cô cao tận 1m68, nhưng chợt nhận ra cậu bạn này còn cao hơn mình hẳn một cái đầu, giữa hai kệ hàng chật chội, anh gần như che khuất nguồn sáng từ bên ngoài.
Vì đã thử trước đó nên cô biết mình hoàn toàn không có đủ khả năng với tới, nhảy nhót trước mặt một người lạ cũng đủ mất mặt rồi, Thẩm Từ Âm dứt khoát từ bỏ “Tôi không cần nữa.” Cô quay người định rời đi, chợt bên tai vang lên tiếng cười khẽ, Ngôn Chiêu đứng thẳng dậy, lấy gói khoai tây chiên xuống đặt vào tay cô, lại cười một tiếng “Sao phải cứng đầu thế.” Hồi ức dần hòa nhập với khung cảnh trước mắt, Thẩm Từ Âm hoàn hồn.
Cách đó không xa, Phương Nhuế Gia đang đứng ở một quán ven đường vẫy tay với cô “Muốn ăn không?
Thịt xiên nướng?” Thẩm Từ Âm đi tới chọn vài xiên, mở wechat lên chuẩn bị thanh toán thì đầu khung chat chợt xuất hiện một ảnh đại diện lạ, là Ngôn Chiêụ “Bạn đã thêm đối phương, bây giờ hai bạn có thể bắt đầu trò chuyện.” Sau khi tốt nghiệp, cô đã đổi sang điện thoại lẫn số mới, tất cả các liên hệ cũ đều bị mất hết.
Về sau cô cũng không thêm lại toàn bộ, bao gồm cả Ngôn Chiêụ Lúc đó hai người đã chia tay, việc thêm lại có vẻ không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡