Chương 16
ở chỗ ta không thể kiểm soát nó, biết đâu được chứ?
“ Thẩm Từ Âm hỏi lại “Vậy cậu đi tìm bạn trai cũ để quay lại thử xem?” Sắc mặt cô ấy thay đổi, như thể đang nhắc đến kẻ thù không đội trời chung nào đó “Dù có chết mình cũng không quay lại với anh ta đâụ” Bữa tối kết thúc, Phương Nhuế Gia mang xe đi trả, hai người cùng đi dạo dọc đường để tiêu hóa thức ăn.
Thời tiết đầu xuân về đêm vẫn còn hơi lạnh, trên đường xe cộ đông đúc, biển hiệu đèn neon bên đường nối tiếp nhau tạo nên một cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa.
Đi qua một đoạn yên tĩnh, phía trước đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.
Cánh cổng trường rộng lớn hiện ra trước mắt, trong tòa nhà giảng dạy vẫn còn một vài phòng sáng đèn, nhìn từ xa giống như ngọn hải đăng trên biển vậy.
Phương Nhuế Gia ngẩng đầu, nhận ra dòng chữ trên cổng trường “Trường trung học Ninh Xuyên, ế, cậu là người Ninh Xuyên mà, thấy trường này thế nào?” Phương Nhuế Gia là người thành phố C, bất kể là Bắc Kinh hay Ninh Xuyên, đối với cô ấy đều tính là nơi khác.
Thẩm Từ Âm nhìn cánh cổng quen thuộc, chợt nhận ra mình đã đến gần trường lúc nào cũng không biết.
Cô nhìn xung quanh một vòng, nhiều cửa hàng đã không còn là biển hiệu như trong ký ức của cô nữa.
Thực sự đã lâu rồi mới quay lại.
Thẩm Từ Âm trả lời “Đây là trường cũ của mình, là trường cấp ba tốt nhất ở Ninh Xuyên.” Cũng là nơi lưu giữ tất cả những kỷ niệm của cô về Ninh Xuyên.
Trong trí nhớ của Thẩm Từ Âm, ngày cô rời khỏi Nam thành là một ngày nắng đẹp.
“Chuẩn bị đi chưa?
Mấy giờ tàu cao tốc khởi hành?
Đừng đến muộn đấy.” “Hai tiếng nữa cơ ạ, vẫn kịp.” “Được được, khi đến đó con nhất định phải chăm sóc Từ Âm cho tốt, dù bận rộn tới đâu cũng đừng bỏ bê con bé.
Hai năm này là thời điểm quan trọng ở cấp ba, nhớ chú ý đến chế độ dinh dưỡng của nó.” Giọng nói của bà cụ hơi run rẩy “Cho dù…… Cho dù con có người mới thì cũng phải nhớ, Từ Âm là con gái của con, là đứa con gái mà Văn Tố đã sinh ra cho con.” Giọng nói của người đàn ông có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn cố kìm nén “Mẹ cứ yên tâm, không biết mẹ đã nói đến lần thứ bao nhiêu rồi.
Trong người Từ Âm chảy dòng máu của con, làm sao con bỏ mặc con bé được?” Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, tiếng nói chuyện từ phòng khách lọt vào qua khe cửa, câu được câu chăng.
Thẩm Từ Âm 17 tuổi đứng đằng sau cửa, yên lặng lắng nghe cuộc trò chuyện, rồi đột nhiên đưa tay kéo cửa ra.
Thẩm Giang nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại nhìn “Đồ đạc đã thu dọn xong chưa?” Nói xong, ông nhìn thấy chiếc túi đựng violin đeo sau lưng cô, cau mày “Cái này con cũng muốn mang theo à?
Áp lực học tập ở trường cấp ba rất lớn, con không có thời gian kéo đàn đâụ” Thẩm Từ Âm không nói gì, chỉ kéo hành lý ra khỏi phòng ngủ, sau đó đóng sầm cửa lại.
Bà ngoại vội vàng xoa dịu “Cứ để con bé mang theo đi, dù sao cũng là đồ mẹ nó để lại.” Thẩm Giang nhíu mày nhìn cô một cái, cuối cùng thỏa hiệp “Đi thôi, xe đang đợi ở dưới.” Chiếc vali lăn bánh trên sàn, Thẩm Từ Âm đi tới cửa, quay đầu lại nhìn thoáng qua phòng khách, người phụ nữ trong bức ảnh đen trắng đang mỉm cười dịu dàng.
Mắt cô chợt ươn