Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

một ly đấy.
Nào uống đi." Người đến muộn cũng không chỉ có một mình Chu Diệc Châu, nhưng sao Hứa Thành chỉ biết ghim mỗi mình cô vậy?
Chẳng lẽ ai trả tiền thì người đó lớn nhất à?
Chu Diệc Châu ghét nhất là bị người khác ép uống rượu, nhất định không để bản thân bị thiệt nên đề nghị "Lớp trưởng, buổi tụ họp kỷ niệm 10 năm này không có giáo viên, cậu xem như người đứng đầu ở đây, cậu uống trước đi." Cận Mộng ở một bên che miệng cười trộm, thấy Chu Diệc Châu trút rượu của mình vào ly của Hứa Thành, sau đó mới tự rót cho mình nửa non ly, còn tỏ ra yếu đuối "Tửu lượng của tôi không cao, sợ uống nhiều rồi sẽ làm phiền đến Cận Mộng." Có người ồn ào "Không phải còn có chúng tôi sao?
Chúng tôi không sợ phiền đâụ" Chu Diệc Châu khẽ "xùy" một tiếng trong lòng, cậu không sợ phiền á?
Bà đây còn chẳng thèm phiền cậu đâụ Chu Diệc Châu nhìn về phía bạn học nam mà mình chưa nhớ tên kia, cười cười "Bảy năm không gặp mà cậu vẫn còn hài hước như xưa." Hứa Thành uống một ly rượu đầy, vừa định mời Chu Diệc Châu thì lại có người ồn ào "Đêm nay đâu chỉ có mỗi Chu Diệc Châu đến muộn, Tần Nhiêu và Tưởng Hàm cũng đến muộn mà, ba người nâng ly chúc nhau đi." Người này đúng là cái hay thì không nói mà nói cái dở, có khả năng cũng chỉ muốn xem kịch vui, mượn câu nói thịnh hành dạo gần đây chính là đám người hóng hớt thích ăn dưa.
Tưởng Hàm hào phóng nhận lấy, khi rót rượu, Tần Nhiêu chỉ rót một chút cho cô ta, trong tiếng nói ồn ào xung quanh, thanh âm của anh lại rất rõ ràng "Uống một chút là được." Sau đó để chứng tỏ công bằng, anh tự rót đầy ly cho mình.
Chu Diệc Châu lẻ loi đứng ở đối diện đối lập hoàn toàn với hai người nói cười vui vẻ này, đây đâu phải họp lớp, rõ ràng là tổ chức tiệc cưới cho bọn họ mà.
Chu Diệc Châu nâng ly chúc mọi người "Kính tình bạn mười năm của chúng ta, hy vọng mười năm tiếp theo chúng ta vẫn phong hoa chính mậu " Phong hoa chính mậu phong nhã hào hoa ý chỉ tuổi thanh xuân mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, tương lai đầy hứa hẹn.
Một trận tiếng vỗ tay vang lên, cô uống cạn ly rượu rồi giơ ra cho mọi người kiểm tra, sau đó không quan tâm hai người đối diện nữa, ngồi xuống bắt đầu ăn, vô cùng vừa lòng với biểu hiện vừa rồi của mình.
Tưởng Hàm uống xong cũng ngồi xuống, Tần Nhiêu giơ chén rượu, không sốt ruột uống ngay "Hôm nay tôi mời, hy vọng mọi người cứ chơi thỏa thích." Nếu Tần Nhiêu đã nói vậy, những người với công phu sư tử ngoạm đó tuyệt đối không bỏ qua, lại kêu phục vụ đến để gọi những món và rượu đắt nhất ở đây, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của Chu Diệc Châụ Một bữa liên hoan kết thúc, đương nhiên còn phải kèm theo hoạt động giải trí, chính là đi hát karaoke.
Nếu không có công việc quấn thân, Chu Diệc Châu tuyệt đối sẽ không thức đêm, nhưng cơm nước xong mà viện cớ không đi hát, như vậy bọn họ sẽ nghĩ cô lâm trận lùi bước.
Cơm cũng đã ăn rồi, cô còn sợ đi hát sao?
Đừng quên, cho dù là hồi đi học hay bây giờ thì cô đều là bá chủ phòng karaoke, nếu không đi thì hời cho người khác quá rồi.
Sau bài hát Trong lúc này, Cận Mộng và Chu Diệc Châu vẫn ngồi ở một bên đảm đương nhiệm vụ làm nóng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡