Chương 11
chọc là đã cứng như tảng đá, chỉ hung hăng nghĩ đè người ở dưới thân, dùng sức làm cô mạnh hơn trước kia.
Chu Diệc Châu bị anh ôm rồi ném lên giường, nệm cao su vừa mềm vừa đàn hồi, cô mới vừa lật người lại đã thấy anh cởi áo sơmi, làn da vẫn trắng như trước, cơ bụng rõ ràng khiến thân thể của anh càng thêm dã tính, dục vọng phun trào.
"Tôi cởi giúp cô sao?" Tần Nhiêu ném áo sơmi đi, nhìn cô rồi cười một cái, như thể trách cô không chủ động chút nào.
Chu Diệc Châu cúi đầu nhìn áo sơmi chiffon trên người, kéo lỏng nơ con bướm, nháy mắt đã lộ ra làn da trắng nõn, rãnh ngực như ẩn như hiện.
Tần Nhiêu đứng ở mép giường, chờ cô chậm rãi cởi từng chiếc cúc một, vào lúc cô đang định kéo vạt áo sơmi từ trong cạp váy ra, anh đột nhiên khom lưng kéo cô ra tận mép giường, bầu ngực đong đưa cũng bị anh nhìn không sót chút nào.
Chu Diệc Châu còn chưa kịp nói gì, cả người đã bị Tần Nhiêu lật lại, tay dán ở trên bụng nhỏ, biến thành tư thế quỳ.
Tần Nhiêu ghé sát vào sau lưng cô, ngậm lấy vành tai cô rồi liếm láp, hô hấp dần trở nên thô nặng "Lúc trước chưa thử tư thế từ phía sao bao giờ, Châu Châu, hôm nay chúng ta làm tư thế này được không?" Chu Diệc Châu nghiêng đầu ghé sát vào anh, ánh mắt mê ly "Anh muốn làm gì thì cứ làm, nghe anh hết đấy." Tần Nhiêu thầm nghĩ trong lòng, đúng là chỉ có ở trên giường thì Chu Diệc Châu mới nghe lời như vậy.
Được đến sự đồng ý từ cô, Tần Nhiêu cởi quần lót ướt đẫm của cô rồi ném xuống giường, chân váy bó cũng bị đẩy đến bên hông, chỉ để lộ ra một bờ mông hình quả đào, quyến rũ chết người.
Tần Nhiêu không cởi quần tây, chỉ cởi thắt lưng, tụt quần lót rồi móc ra dương vật thô to cương cứng, sau khi tròng áo mưa lên mới bắt đầu cọ xát với huyệt khẩu ướt át của cô.
Chu Diệc Châu quay đầu liếc một cái, chỉ cảm thấy thứ kia đã lớn hơn lúc trước, cảm thấy vừa ý, không còn cảm giác sợ hãi mà ngược lại còn thấy bản thân mình đêm nay đúng là có "phúc".
Tần Nhiêu đã sớm không còn là nam sinh 18 tuổi, không phải thiếu niên chưa trải sự đời, hoảng loạn đến nỗi mới mấy phút đã tước vũ khí đầu hàng, càng không chỉ biết ra ra và vào.
Chu Diệc Châu bị anh tra tấn đến nỗi suýt chút nữa mở miệng cầu xin anh cắm vào, huyệt khẩu lầy lội nhỏ nước mà vẫn chưa thấy anh nhấp hông vào, bản thân cô đành tự dẩu mông lên, tiếng rên rỉ ngâm dài cùng với tiếng đánh vào mông thanh thúy khiến cơn khát tình của cô càng thêm mãnh liệt.
"Ai dạy cô?" Tần Nhiêu xoa cánh mông đã đỏ bừng của cô, mới đánh có mấy cái đã không chịu nổi.
Chu Diệc Châu ngửa đầu hít sâu "Trẻ con vừa sinh ra đã biết bú, cũng đay có ai dạy." Tần Nhiêu không cử động, mặc cho cô dẩu mông lên lắc, chờ đến khi cô không để ý, anh dùng lực cắm cả cây vào, Chu Diệc Châu không kịp phòng ngừa, cả người nhoài về phía trước, vội vàng kêu lên.
Đột nhiên cắm vào như vậy khiến Chu Diệc Châu cảm thấy tiểu huyệt của mình sắp nứt ra đến nơi, run rẩy mút chặt lấy dương vật, hai mắt mông lung quay lại nhìn anh.
"Chơi cô khóc luôn được không?" Tần Nhiêu trấn tĩnh vuốt ve mặt cô, ngón tay cũng xoa nhẹ cánh môi đang hé ra để