Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1

Mới hơn sáu giờ tối, thành phố chào đón giờ cao điểm như thường ngày, những người làm công trút bỏ gánh nặng công việc mà đổ xô đi tìm giây phút vui vẻ hiếm hoi ngắn ngủi cho mình.
Chu Diệc Châu cố ý đến muộn, khi dẫm giày cao gót mũi nhọn bước vào thang máy, dựa vào tấm kính rồi kiểm tra lại lớp trang điểm của mình.
Ừm, cũng khá xinh đẹp.
Tối nay là buổi họp lớp kỷ niệm tròn 10 năm tốt nghiệp của lớp 5 khóa 11 trường trung học phổ thông Thanh Lưu, Chu Diệc Châu không có ý nghĩ gì khác, không muốn tranh luận xem ai thành công nhất, cũng chẳng muốn so xem ai lấy chồng giàu nhất, cô chỉ cần mình là người xinh đẹp nhất, đủ để áp đảo ai đó là được.
Chu Diệc Châu vừa mới bước ra khỏi office building, chiếc xe ngừng ở ven đường đột nhiên nhấn còi, chỉ chốc lát sau cửa kính đã hạ xuống, một cô gái ăn mặc thời thượng xuất hiện.
Cô lên xe rồi thắt đai an toàn, dựa vào quy tắc "lên sân khấú khi đi xã giao, nhắc nhở Cận Mộng "Chúng ta đến khách sạn muộn một chút, tốt nhất là muộn khoảng 10 phút." Cận Mộng đã là bạn thân của cô suốt mười mấy năm, còn không hiểu rõ ý đồ riêng của cô ư?
Cô nàng lắc đầu "Những người như các cậu lúc nào cũng thích đến muộn ra vẻ thần bí hết." "Đương nhiên, tóm lại mình muốn là người đến cuối cùng, cũng đỡ phải ngồi đó tiếp chuyện." Chu Diệc Châu lấy nước hoa trong túi ra rồi xịt vào cổ tay và sau cổ, hương hoa bách hợp như khiến người ta ngâm mình trong tơ lụa, thơm đến nỗi say lòng người.
Cận Mộng không thể không đồng ý, đang yên lành lại họp lớp, tập trung một đám người đã không gặp nhau suốt bảy năm, khó tránh khỏi có vài người sẽ so đo thành tích hiện tại với bạn học cũ.
Chu Diệc Châu muốn đến muộn hơn bất cứ ai, vì thế cô và Cận Mộng đi dạo ngắn trang sức ở một cửa hàng gần đó, mua thêm bông tẩy trang và nước xịt miệng rồi bỏ vào túi xách.
Thấy bầu trời đêm mùa hè càng lúc càng tối, Chu diệc Châu mới vừa lòng buông tay, cùng Cận Mộng đến bữa tiệc.
Họp lớp, nội dung như tên gọi, là tập trung một đám bạn cùng lớp lại.
Sau khi Chu diệc Châu và Cận Mộng đến, những người bạn đã lâu không gặp kéo đến chào hỏi, ai cũng thân mật gọi cô là "Châu Châú, gợi lại không ít hồi ức đẹp.
"Châu Châu, lúc trước cậu làm đại biểu môn Ngữ văn, quan niệm về thời gian đúng lắm mà?
Cậu nhìn đồng hồ xem, đã nói hôm nay hẹn 7 giờ, sao cậu còn đến muộn 5 phút vậy?" Người nói chính là lớp trưởng Hứa Thành, hồi còn đi học chính là người thích lo chuyện bao đồng nhất, bệnh cũ vẫn không thay đổi.
"Bán mình cho tư bản nên không thể tự mình quyết định thời gian được mà lớp trưởng." Chu Diệc Châu tự trêu chọc chính mình.
"Ai mà không biết nhà Chu Diệc Châu cậụ.." Hứa Thành suýt chút nữa đã lỡ lời, vội vàng sửa miệng.
"Nói thế nào thì cậu cũng phải chúc mọi người một ly, lúc cậu chưa tớ mọi người đều nhắc cậu đấy." Chu Diệc Châu còn lâu mới tin cái miệng ba hoa của cậu ta.
Tuy trong lòng chán ghét nhưng trên mặt vẫn là nụ cười rạng rỡ, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh "Vậy tôi chỉ uống một chút thôi đó." Sau khi cô ngồi xuống mới có thời gian quan sát xung quanh, một bàn tròn lớn có đường kính khoảng 5m, từng gương mặt trong


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡