Chu Uyển Doanh mặc dù rất xinh đẹp nhưng cô ấy vẫn chỉ là nghệ sỹ tuyến 18 trong làng giải trí nên sẽ không có nhiều người chú ý đến cô ấy.
Cho dù có để ý, nhiều nhất cũng chỉ là nhìn từ trên xuống dưới, sẽ không có người chủ động bắt chuyện với cô.
Rốt cuộc tất cả các nghệ sĩ có mặt đều lớn hơn cô ấy, và sẽ không có ai hạ thấp địa vị của mình để nói chuyện với một diễn viên tuyến 18 trong suốt.
Huống chi, dựa theo quy củ, cô nên chủ động tìm người kết giao mới phải.
Nhưng Chu Uyển Doanh rất khó thích ứng với loại tình huống này, cô thà ở trong góc còn hơn là mang nụ cười ngượng ngùng trên mặt đi nói chuyện với mọi người .
May mắn thay, Trương Nguyệt vì quá bận rộn với việc giúp đỡ các nghệ sĩ dưới quyền quản lý của cô ấy đi tạo mối quan hệ, nên không có sức lực để ý đến cô.
Nếu không nhất định sẽ bị mắng không biết trời đất.
Cô đi loanh quanh ở rìa sảnh tiệc, thỉnh thoảng lấy gì đó ăn. Mọi người đang trò chuyện,giao lưu sôi nổi không ai để ý đến cô.
Chu Uyển Doanh cảm thấy rất thoải mái và dễ chịu, cô ấy thích cảm giác không bị chú ý.
Cô uống quá nhiều nước nên phải đi vệ sinh giữa chừng.
Loại khách sạn lớn này, ngay cả nhà vệ sinh cũng thơm.
Cô ra khỏi toilet, rửa tay và tô son trước gương một chút.
Khi bước ra ngoài, cô vốn định quay lại sảnh tiệc, nhưng không ngờ lại nhìn thấy một khuôn mặt đẹp trai quen thuộc.
Một tay đút túi, Tạ Lẫm đứng cạnh bàn hoa bên ngoài toilet, hút một điếu thuốc.
Ánh sáng từ hành lang chiếu vào người anh, khiến dáng người anh cao hơn và nét mặt anh tuấn hơn.
Nhìn thấy Tạ Lẫm, nhịp tim của Chu Uyển Doanh tăng nhanh không thể kiểm soát trong giây lát, má cô ấy cũng nóng bừng.
Có lẽ là bởi vì ánh mắt của cô dừng ở trên mặt Tạ Lẫm quá lâu, anh tựa hồ ý cảm nhận được, quay đầu nhìn cô.
Hai người nhìn nhau, Chu Uyển Doanh lạc vào trong đôi mắt đen thăm thẳm của Tạ Lẫm, tim nhất thời nhảy như điên, đập thình thịch.
Hai má càng lúc càng nóng, cô cố gắng trấn tĩnh, sau đó đi tới, tươi cười cùng Tạ Lẫm chào hỏi "Xin chào, tôi là Chu Uyển Doanh, ngài còn nhớ tôi không?"
Tạ Lẫm năm nay hai mươi bảy tuổi, rất hiếm có cô gái nhỏ gọi là ngài .
"Ngài", anh tinh tế nhướng mày hỏi "Tôi già như vậy sao?"
Chu Uyển Doanh sửng sốt một chút, vội vàng nói "Không không không, đây là. . . kính cẩn."
Cô ấy thực sự muốn nói, anh rất trẻ và đẹp trai, cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông đẹp trai và quyến rũ như vậy.
Tâm tình Tạ Lẫm tối nay khá tốt, thấy cô gái nhỏ đỏ mặt nhìn anh, anh nhếch môi cười, nhàn rỗi hỏi "Cô vừa mới nói cô là ai?"
"Chu Uyển Doanh." Chu Uyển Doanh hỏi "Ngài còn nhớ tôi sao? Lần trước tôi ở khách sạn Y Hà ăn tối, sau khi ăn xong, ở trong thang máy, tôi. . . Ngài giúp tôi giải vây."
“Ồ.” Tạ Lâm nhớ tới nói “Nữ chính của Mạnh Lan?”
Chu Uyển Doanh vội vàng gật đầu, nhìn Tạ Lẫm cười nói “Đúng vậy.”
Đôi mắt của Chu Uyển Doanh sáng ngời trong veo, khi cười lại càng tỏa sáng và quyến rũ hơn, Tạ Lẫm không hiểu sao bị nụ cười của cô gái trước mặt làm cho lóa mắt, nhìn cô chằm chằm, không nói thêm lời nào nữa.
Chu Uyển Doanh nhìn Tạ Lẫm, và nói một cách chân thành "Chuyện lần trước, thật sự cảm ơn anh."
Trên thực tế, nếu Chu Uyển Doanh không đề cập đến nó, Tạ Lẫm hoàn toàn không thể nhớ được. Anh nhẹ giọng nói "Chỉ là chuyện nhỏ."
Chu Uyển Doanh mím môi cười.
Cô đứng ở nơi đó, thấy Tạ Lẫm tiếp tục hút thuốc, tựa hồ cũng không có gì muốn nói với cô.
Cô cười híp mắt nói "Vậy tôi về trước."
Tạ Lẫm nói "ừm", rất lãnh đạm, kỳ thực không có lời gì muốn nói.
Chu Uyển Doanh mỉm cười, sau đó rời đi và quay trở lại sảnh tiệc.