⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này, Trương Nguyệt cũng từ văn phòng đi ra, nhìn thấy dấu tay trên má Chu Uyển Doanh, cau mày quở trách
"Cô đã nháo đủ chưa?"
Yến Thanh nghiến răng nhìn chằm chằm Chu Uyển Anh nói "Cứ đợi đó "
Nói xong liền tức giận đùng đùng quay người bỏ đi.
Sau khi Yến Thanh rời đi, Trương Nguyệt liếc nhìn Chu Uyển Doanh đang vẫn còn ngây ngẩn, sau đó nói "Đi vào với tôi."
Chu Uyển Doanh lặng lẽ nén nước mắt, đi theo Trương Nguyệt vào văn phòng.
Trương Nguyệt nhìn dấu bàn tay sưng tấy trên mặt Chu Uyển Doanh, phân phó cho trợ lý "Đi lấy hai túi chườm đá."
Sau khi trợ lý rời đi, Trương Nguyệt ngồi xuống ghế rồi nói "Cũng đừng trách Yến Thanh, vì quyết tâm giành lấy vai diễn này cô ấy đã nỗ lực rất nhiều, cô xuất hiện giữa chừng giành được vai diễn, khó tránh khỏi cô ấy sẽ tức giận."
Nhìn Chu Uyển Doanh một lúc, Trương Nguyệt mới nói tiếp "Nói thật, tôi cũng không nghĩ tới cô sẽ nhận được vai diễn này."
Nhìn khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của Chu Uyển Anh, Trương Nguyệt đột nhiên tò mò hỏi
“Sau lưng cô có ai sao?”
Chu Uyển Anh ở trong giới giải trí đã ba năm, biết câu hỏi của Trương Nguyệt có ý gì, nàng lắc đầu nói "Không có."
Nếu có người đứng sau thì cô cũng không cần lăn lộn khắp nơi, thử vai cho nhiều đoàn phim suốt ba năm qua.
Trương Nguyệt nhìn cô, suy tư một lúc rồi mới gật đầụ
Đúng lúc này, trợ lý bưng hai túi nước đá đi vào, Trương Nguyệt nói "Cô xử lý vết thương trên mặt trước, lát nữa tôi dẫn cô đi gặp chủ đầu tư."
Đây là lần đầu tiên mà Chu Uyển Doanh tham dự một bữa tiệc kể từ khi gia nhập ngành giải trí.
Thật ra trong lòng cô rất lo lắng, trên đường cùng Trương Nguyệt đi đến nơi tổ chức tiệc, cô cứ nắm chặt cái túi, tư thế như chuẩn bị chiến đấụ
Trương Nguyệt nhận ra cô đang lo lắng nên nói "Chỉ là ăn một bữa cơm thôi, cũng không phải tôi bắt cô đi hầu rượu, đừng làm bộ dạng xấu hổ thế này.
Một lát nữa cứ tự nhiên, có người muốn mời rượu thì đừng từ chối, cứ uống đi."
Chu Uyển Doanh lập tức hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn Trương Nguyệt "Tôi không biết uống rượụ"
Trương Nguyệt lạnh nhạt nhìn cô rồi nói "Cô cho rằng vai diễn này bây giờ là của cô sao? Còn không biết trân trọng chuyện tốt đến với mình, phía sau còn có nhiều người đang xếp hàng chờ kìa."
"Nếu bỏ lỡ cơ hội này, chỉ sợ cả đời cô cũng khó có thể phất lên."
Năm nay Chu Uyển Doanh mười chín tuổi, chưa tới hai mươi.
Hơn ba năm qua cô vẫn luôn lang thang ngoài rìa giới giải trí, không thật sự cảm nhận được sự phức tạp của giới giải trí.
Bữa tối hôm nay, ngoại trừ cô và Trương Nguyệt, các nhà đầu tư đều là đàn ông.
Cả buổi tối cô như đứng đống lửa, ngồi đống than.
Những người khác mời cô uống rượu mà cô cảm thấy như mình đang uống thuốc độc vậy.
Hình như người đàn ông bên cạnh là giám đốc điều hành cấp cao của Hoàn Ảnh, anh ta ngồi nói chuyện với cô cả tối, mùi rượu từ người đàn ông phả vào má khiến cô không khỏi nín thở.
Không biết là vô tình hay cố ý, tay người đàn ông hết lần này đến lần khác vòng qua eo cô.
Lông tơ cô dựng đứng, mắt nhìn về phía cửa phòng bao.
Chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nếu có chuyện gì xảy ra cô sẽ bỏ chạy ngay lập tức.
Bữa tối hôm nay, đối với Chu Uyển Doanh mà nói, mỗi giây trải qua dài như một năm.
Người đàn ông bên cạnh dường như đang dùng rượu để cố tình chạm vào cô. Khi hắn choàng tay qua vai cô, cô suýt thì khóc lui tới bên cạnh Trương Nguyệt xin giúp đỡ.
Nhưng Trương Nguyệt dường như không nhìn thấy, vẫn đang tươi cười trò chuyện với những nhà đầu tư cấp cao khác.
Cô vô thức né sang một bên, người đàn ông tiếp tục nghiêng người, một bên ôm cô không buông, một bên cười nói với những người khác có mặt.
⬅ Trước Tiếp ➡