Khiến Anh Mê Mẩn
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡
Tự nhiên mặt Chu Uyển Doanh hơi nóng lên, nói “Ô này… Thoạt nhìn rất quý. Cứ đặt nó mãi ở chỗ tôi, lòng tôi không yên…”
Thật ra ô này rất quý, Chu Uyển Doanh đã tra giá trên mạng, nó là ô Rolls Royce giá trị mười vạn.
Có thể nó chả là gì với Tạ Lẫm, nhưng lại có giá trên trời với cô.
Vóc dáng Chu Uyển Doanh rất cao, khi mang giày đế bằng là 1m72, nhưng Tạ Lẫm cao 1m87, khi hắn đứng trước mặt cô, nhìn cô, do chênh lệch chiều cao nên có vẻ giống từ cao nhìn xuống thấp.
Hắn nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, khóe môi cong lên ẩn chứa ý cười, hỏi lại cô “Ô đặt ở chỗ mình cô thấy không yên ổn, vậy hơn nửa đêm cô sang nhà đàn ông thì thấy kiên định à? Thật sự không sợ tôi làm gì cô hả?”
Chu Uyển Doanh nhìn Tạ Lẫm, ánh mắt tin tưởng vững chắc, nói “Anh sẽ không làm thế.”
Tạ Lẫm khá ngoài ý muốn, hắn khẽ nhướng mày, cười hỏi “Tại sao? Trong mắt cô, tôi là người tốt hả?”
Chu Uyển Doanh nhẹ nhàng gật đầụ
Cô tin tưởng trực giác của mình.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Lẫm, từ khi hắn giải vây giúp cô trong thang máy đến vài lần ở chung ngắn ngủi sau đó, cô đều tin tưởng Tạ Lẫm là người tốt.
Thoạt nhìn hắn phong trần thế thôi chứ thật ra ánh mắt và cách làm việc đều rất sạch sẽ, lỗi lạc.
Nên cô chưa từng lo lắng rằng Tạ Lẫm sẽ làm gì mình.
Cô đặt chiếc ô che mưa tựa vào cạnh cửa, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Lẫm rồi nói "Vậy tôi đi trước, cảm ơn anh vì chiếc ô."
Nói xong bèn xoay người đi về phía thang máy.
Cô giơ tay ấn vào nút thang máy.
Tạ Lẫm đút tay vào túi, tựa vào cạnh cửa nhìn chằm chằm Chu Uyển Doanh một lúc lâụ
Khi thang máy đang đi lên, lúc Chu Uyển Doanh định bước tới, rốt cuộc anh cũng lên tiếng "Đợi một chút."
Chu Uyển Doanh sửng sốt, theo bản năng quay đầu nhìn Tạ Lẫm.
Tạ Lẫm nói "Hơn nửa đêm rồi, cho cô đi nhờ một đoạn vậy."
Anh xoay người về phòng lấy chìa khoá xe.
Vịnh Tinh Lan cách nơi ở của Chu Uyển Doanh khoảng nửa giờ lái xe, lúc xe đến dưới lầu chung cư thì đã là 0h20 sáng.
Cuộc sống về đêm ở Bắc Thành rất phong phú, lúc này trên đường phố vẫn còn rất nhiều người.
Chu Uyển Doanh cúi đầu tháo dây an toàn, hành động có hơi chậm chạp.
Một lát sau, cô bất chợt ngẩng đầu nhìn Tạ Lẫm, hỏi "Giám đốc Tạ, anh có đói bụng không?"
Tạ Lẫm có phần lười biếng dựa lưng vào ghế lái, tay trái đặt lên vô lăng, nhìn gương mặt trắng ngần và đôi mắt ngây thơ ấy của Chu Uyển Doanh.
Anh nhếch môi dưới, cười như không cười hỏi ngược lại cô "Sao hả? Muốn mời tôi ăn cơm?"
Chu Uyển Doanh cho rằng mình giấu giếm tâm tư rất tốt, còn khù khờ gật đầu nói "Muộn như vậy rồi anh còn đưa tôi về, nên tôi muốn mời anh ăn khuya."
Thật ra Tạ Lẫm không có thói quen ăn khuya, nhưng anh muốn nhìn thử cô bé trước mắt này còn định làm trò gì, vì thế anh hờ hững nhìn thoáng qua phía ngoài cửa xe, hỏi một cách lười nhác "Gần đây có chỗ nào ăn à?"
"Có." Chu Uyển Doanh nói "Đằng sau có một con phố buôn bán, ở đấy có một tiệm ăn khuya rất nổi tiếng, họ mở cửa đến 3 giờ sáng."
Tạ Lẫm hỏi "Đi hướng nào?"
Chu Uyển Doanh giơ tay chỉ vào con đường phía trước, nói "Anh chạy đến phía trước, quay đầu rồi vòng ra sau lưng là được."
Tạ Lẫm dùng một tay vịn vô lăng, lười biếng lái xe quay lại tuyến đường chính lần nữa.
Nói là ở sau lưng nhưng lái xe đi qua cũng mất năm phút.
Khi đến nơi, Chu Uyển Doanh bước xuống xe trước, chờ Tạ Lẫm đậu xe xong rồi tới đây, cô vui vẻ chạy lại nghênh đón, nói "Chính là chỗ này. Tuy nó là tiệm ăn khuya nhưng hoàn cảnh bên trong cũng ổn lắm."
Thật ra đây là một toà nhà kiểu cũ được xây dựa vào bờ sông. Người ngồi trên tầng hai còn được ngắm cảnh đêm, hoàn cảnh đúng thật là không tệ.
⬅ Trước Tiếp ➡