Khiến Anh Mê Mẩn
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡
Trước đây Hạ Diệc Phương có nghe chồng nhắc đến Chu Uyển Doanh, nói cô thật thà, chịu khổ, cũng thông minh, nói về phim kịch với cô thì một chút là hiểu ngay. Người cũng rất khiêm tốn lễ phép, điểm này rất hiếm thấy trong số diễn viên trẻ bây giờ.
Vì lý do này mà bây giờ ấn tượng đầu tiên khi Hạ Diệc Phương gặp Chu Uyển Doanh đã khá tốt, thấy cô cầm nhiều đồ như vậy thì cho người làm cầm giúp, rồi cười nói “Cô đến là được rồi, sao còn mang nhiều đồ thế.”
Chu Uyển Doanh hơi bối rối, cô xấu hổ nói “Nên làm ạ.”
Hạ Diệc Phương kéo tay cô dẫn cô vào nhà, cười nói “Mấy năm nay tôi với Mạnh lão sư của cô càng ngày càng không thích đi lại, tết năm nay trong nhà cũng hiếm khi có khách đến. Hôm nay cô đến nhà cũng náo nhiệt được một chút.”
Chu Uyển Doanh không ngờ Hạ lão sư lại thích cô như vậy, đột nhiên trong lòng cô có chút xấu hổ.
Thật ra mục đích cô đến đây không hề đơn giản như vậy.
Trong giới giải trí cô không quen biết người khác, đạo diễn Mạnh Lan là người có địa vị cao nhất trong số người cô biết. Cô chủ động gọi điện đến chúc tết thật ra cũng là vì muốn lôi kéo quan hệ với hai vợ chồng đạo diễn Mạnh Lan, hy vọng có thể có được sự bảo vệ phe cánh của bọn họ.
Lúc cô vào nhà, Hạ lão sư nhiệt thịnh dẫn cô đi tham quan, rồi hỏi cô thích ăn gì, đặc biệt nấu ăn cho cô, đột nhiên trong lòng cô thấy rất xấu hổ.
Cô mang theo mục đích đến kết giao, trước mặt người chân thành cô liền cảm thấy bản thân giả dối đến mức không còn mặt mũi nào.
Cho nên sau đó cô cũng không nhắc đến chuyện của giới giải trí nữa, chỉ ở cùng trò chuyện thường ngày với hai ông bà.
"Trước đây cô nói, cô là người Vũ Châu à?" Đột nhiên Mạnh Lan hỏi.
Chu Uyển Doanh nói "Cũng không tính là người Vũ châu, quê tôi ở Tương Châụ"
Mạnh Lan gật đầu, nói "Tương Châu à, lúc trẻ ta từng đến một lần, xa Bắc Thành đấy."
Chu Uyển Doanh gật đầu, nói "Đi tàu hỏa cũng phải mấy ngày."
Đang nói chuyện thì người làm ở ngoài cửa nói "Ông bà chủ, giám đốc Tạ đến rồi."
Vừa dứt lời thì một giọng nam mang theo ý cười truyền đến “Dì Mai nói trưa hôm nay Hạ lão sư đích thân xuống bếp, có phải tôi đến đúng lúc rồi không?”
Chu Uyển Doanh nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhịp tim bất giác đập nhanh một hồi.
Cô quay đầu theo bản năng, đúng lúc chạm mắt với Tạ Lẫm.
Tạ Lẫm cũng sững sờ, bước chân hơi khưng lại.
Hạ Diệc Phương cười nói “Đây là Uyển Doanh, nữ chính trong phim mới của thầy Mạnh cậu đấy.”
Nói đến đây thì lại nhớ ra “Chắc là cậu biết nhỉ, chẳng phải cậu là nhà đầu tư sao?”
Tạ Lẫm cong môi cười, nói “Biết.”
Anh quen đường quen lối bước vào nhà, lúc đi qua bên cạnh Chu Uyển Doanh còn liếc nhìn cô trêu cọc “Có duyên gặp mặt cô Chu mấy lần.”
Không biết tại sao Chu Uyển Doanh vừa nhìn vào mắt Tạ Lẫm thì nhịp tim rất nhanh, gò má cũng bất giác nóng lên.
Cô hơi tránh né ánh mắt của Tạ Lẫm, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Có điều ánh mắt Tạ Lẫm thật ra cũng không nhìn cô quá lâu, anh ngồi xuống sô pha rồi tiện tay khoác áo vest trong tay lên ghế, anh dựa lưng vào ghế rồi ung dung vắt chéo chân.
Chu Uyển Doanh không biết Tạ Lẫm có quan hệ gì với nhà họ Mạnh, nhưng nhìn bộ dạng tùy ý này của Tạ Lẫm có thể thấy là khách quen ở đây.
Mạnh Lan cười nói “Tết năm nay sao cậu lại chạy đến chỗ tôi rồi?”
Khuỷu tay phải của Tạ Lẫm chống trên sô pha, ngón tay trái đỡ đầu, nói một cách buồn bã “Gần đây mẹ tôi hối tôi kết hôn làm tôi đau đầu nên đến đây trốn cho yên tĩnh.”
Mạnh Lan cười nói “Cậu cũng không nhỏ nữa, nên nghĩ đến chuyện kết hôn rồi đấy.”
Tạ Lẫm đau đầu nhắm mắt, nói “Tôi đến tránh cho yên tĩnh, ngài đừng nhắc chuyện này với tôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡