⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nỗi xấu hổ trong lòng Trịnh Thành Tắc qua đi là sự phẫn nộ. Sao cô dám vào xông vào trong như vậy, tuy rằng cô là vị hôn thê của mình, nhưng hiện tại Diệp thị còn phải dựa vào mình vượt qua cửa ải khó khăn về tài chính của công ty, sao cô dám người đàn ông xã giao ở bên ngoài vốn dĩ là chuyện bình thường, dáng vẻ bắt gian của cô, vứt thể diện của anh ta đi đâụ
Trịnh Thành Tắc đánh giá người con gái này, Thiện Thiện hiện tại mặt không cảm xúc, tóc uốn sóng rũ đến giữa eo, ngọn tóc nhuộm màu đỏ rượu quyến rũ, lông mày cong cong diễm lệ, lại có một khí chất là một người ở địa vị cao nhiều năm.. Đây là điều mà những người con gái khác không thể so bì được.
Trịnh Thành Tắc đột nhiên nảy ra một ý, dưới ánh đèn mờ ảo của buổi đêm có sẵn một người đẹp tuyệt trần, hơn nữa cô gái này là vị hôn thê của anh ta, anh ta có cái gì là không thể làm chứ.
"Người phụ nữ vốn dĩ nên coi chồng là trời, Thiện Thiện, em đừng quá đà. Hơn nữa vốn lưu động của Diệp thị vẫn còn nằm ở trong tay tôi, em nên nghe lời một chút." Anh ta dịu giọng xuống, duỗi tay kéo cô nhưng lại bị Thiện Thiện né tránh.
Thiện Thiện nhìn người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc này, sau khi ông nội chết, cô chọn người đàn ông này làm đối tượng kết hôn thương mại, để củng cố vị trí của người lãnh đạo việc kinh doanh của gia tộc, nhưng mà khuôn mặt thường ngày nhìn có vẻ điển trai bây giờ đã trở nên kinh tởm.
"Họ Trịnh kia, ai cho anh tự tin, rằng Diệp thị của tôi ở trong tay anh, nếu không có Diệp thị, anh có thể có được dự án của Hưng Hoa không?"
Trịnh Thành Tắc mở ra miệng rồi ngừng lại một chút, anh ta thật sự là dựa vào Diệp thị mới có được dự án này, nhưng ..
"Thiện Thiện, dù gì cô cũng là phụ nữ, cô cứng cỏi hơn nữa thì cũng có thể được gì chứ?" Trịnh Thành Tắc nói.
Phụ nữ.
Đúng vậy, rất nhiều người coi thường cô bởi vì cô là phụ nữ. Trong các hội nghị bàn việc làm ăn, trên bàn rượu, những người đàn ông trung niên nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, ám chỉ và trêu đùa một cách nửa cố tình nửa vô tình.. Thiện Thiện nhắm hai mắt lại, cô không nên ôm bất cứ kỳ vọng nào đối với Trịnh Thành Tắc.
"Đã ăn những thứ của tôi thì nôn hết ra cho tôi." Thiện Thiện lạnh lùng nói.
Cô quay đầu lập tức đi khỏi, đuôi tóc cuộn sóng tung bay lộ ra một đường cong tuyệt đẹp, Trịnh Thành Tắc theo bản năng vươn tay ra bắt lấy cô, "Thiện Thiện, em là phụ nữ, là vị hôn thê của anh, em cũng ở trong giới này, chẳng lẽ em không hiểu, đàn ông ở bên ngoài.."
Anh ta cũng rất tức giận, sao Diệp Thiện Thiện lại không hiểu chuyện như vậy, cô không thể chu đáo một chút sao?
Cút Thiện Thiện vừa định nói, thân con tàu giống như là chạm phải cái gì đó, chấn động dữ dội một hồi, sau đó là lung lay, Thiện Thiện không đứng vững được, ngã vào trong lồng ngực tên khốn này.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy "
Bên ngoài là những âm thanh hoảng loạn, tiếng ầm ĩ càng lúc càng lớn, thân con tàu rung chuyển cũng càng ngày càng kịch liệt, trong lòng Thiện Thiện dâng lên dự cảm không tốt, đừng bị đôi nam nữ khốn kiếp này dự đoán trúng chứ.

⬅ Trước Tiếp ➡