⬅ Trước Tiếp ➡

…… làm gì đến lượt người khác.
Diệp Liệt Thanh nghe thấy động tĩnh của Văn Uyển, huyệt thái dương đau đớn “Tổ tông… ăn nhanh lên, ăn xong rồi trở về cùng tôi hay là ngủ ở đây ?” “Đương nhiên là ngủ cùng dượng…… Ở đây, bác gái và các cô của cháu sẽ không quan tâm đến cháụ” Diệp Liệt Thanh nghe cô gái nói “ngủ cùng dượng”, mí mắt phải lại bắt đầu giật liên tục.
“Tối nay tôi phải về cục……” “Ồ…… Dượng Dượng muốn lái xe trong tình trạng say rượu Coi chừng cháu báo cảnh sát……” “…………” Diệp Liệt Thanh xoa trán “Báo đi, báo đi Cháu mau đưa tôi vào đi, tôi sẽ sớm được giải thoát ” Mỗi ngày bị tổ tông tra tấn, không thể đánh, không thể chửi mắng, chẳng thà anh vào đó ở hai ngày cho thanh tịnh Văn Uyển nhướng cằm, khoé mắt liếc người phụ nữ trong đám người thỉnh thoảng nhìn chằm chằm Diệp Liệt Thanh, vẻ mặt dần dần lạnh đi.
“Dượng dẫn cháu tới đây Cháu không đi thì dượng đừng hòng đi Đi thuê phòng nhanh lên……” Diệp Liệt Thanh cau mày, trầm giọng nói “Tự đi.” “Cháu chưa đủ tuổi, không thuê được……” “…………” Diệp Liệt Thanh thuê phòng cho Văn Uyển xong, cam chịu đưa cô đến phòng.
Vừa kiểm tra phòng xong, tim đột nhiên vô cớ đập nhanh hơn, hơi thở bất giác dồn dập vài phần.
“Dượng… Dượng bị sao vậy ?
Mặt dượng đỏ quá……” Văn Uyển đi đến bên cạnh anh, giơ tay lên sờ mặt Diệp Liệt Thanh “Nóng ghê……” Diệp Liệt Thanh nhìn chằm chằm Văn Uyển thật sâu vài giây, tiếng thở dốc càng ngày càng nặng “Tránh ra…… Tôi……” Lời còn chưa dứt, Văn Uyển đã duỗi tay nhẹ nhàng đẩy, khiến Diệp Liệt Thanh ngã xuống giường bên cạnh.
“Văn……” “Dượng…… Dượng cứng rồi……” Gậy thịt cứng ngắc của Diệp Liệt Thanh gần như muốn bung quần “Gọi…… Gọi điện thoại cho…… Ưm……” Không chờ anh nói hết lời, một tiếng ‘cạch’ vang lên, Văn Uyển cởi thắt lưng của Diệp Liệt Thanh, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nắm gậy thịt thô to nóng như lửa sờ soạng.
“Văn Uyển……” Diệp Liệt Thanh cắn răng chịu đựng, dục vọng trong cơ thể dâng trào mãnh liệt, anh không khỏi nghĩ tới ly rượu người phụ nữ mang đến vừa rồi.
Rượu có vấn đề…… Nếu là lúc bình thường, anh sẽ không bất cẩn như hôm nay…… Văn Uyển…… Lại là con bé tổ tông này “Hô…… Văn Uyển…… Đừng……” Hay bàn tay Văn Uyển nắm chặt gậy thịt của Diệp Liệt Thanh, di chuyển lên xuống, để lộ một phần nhỏ đầu gậy thịt bên ngoài.
Đối mặt với gậy thịt thô to của người đàn ông trưởng thành, trên gương mặt non nớt của cô gái không hề có chút ngượng ngùng, ngược lại hồn nhiên hỏi người đàn ông bên dưới “Dượng, làm như thế này phải không?” Ý thức mà Diệp Liệt Thanh cố gắng chống đỡ dần dần sụp đổ dưới động tác của Văn Uyển “Ừ…… Mau…… Đừng……” Nghe vậy, động tác tay của Văn Uyển nhanh hơn một chút “Ồ…… Dượng muốn nhanh lên à……” “Ssss……” Diệp Liệt Thanh yếu ớt nắm tay thành nắm đấm, đây không phải là thuốc kích dục đơn giản.
Thuốc kích dục khiến người ta mất sức…… thì làm sao chịch được…… Vừa nghĩ đến điều này, gậy thịt căng cứng sưng to chợt cảm thấy lạnh, đầu lưỡi ướt át mềm mại lướt qua thịt.
Trong đầu Diệp Liệt Thanh loé lên một luồng ánh sáng trắng, gậy thịt run rẩy hai lần, chất lỏng màu trắng đục phun ra.
Văn Uyển ngẩn người khi thấy thế, không thể tin được, nhìn gậy thịt vẫn cứng và nóng trong tay mình.
“Dượng……” Diệp Liệt Thanh nghe tiếng của Văn Uyển, nhìn khuôn mặt non nớt của cô gái dính tinh dịch trắng đục, dây


⬅ Trước Tiếp ➡