Chương 3
khiến người ta bực mình, Diệp Liệt Thanh định lấy một điếu thuốc thì dòng xe cộ phía trước đã di chuyển.
Nhất thời cực kỳ thèm thuốc lá, anh nói với Văn Uyển bên cạnh "Trong túi quần có thuốc lá, lấy một điếu giùm tôi đi...” Nghe vậy, Văn Uyển cởi dây an toàn, chồm nửa người về phía Diệp Liệt Thanh, thò tay vào túi lấy thuốc lá ra “Không có bật lửa...” Diệp Liệt Thanh nhíu mày, nghiêng người “Ở tận trong cùng.” “Ồ...” Văn Uyển vói tay vào trong túi sờ soạng vài cái, sắc mặt Diệp Liệt Thanh chợt thay đổi, giọng nói bất giác cao lên mấy độ “Được rồi Đừng tìm nữa...” “Sờ thấy rồi.” “Đừng...” Diệp Liệt Thanh đạp phanh xe, Văn Uyển chộp cả hai tay theo quán tính, cả người nhào lên người Diệp Liệt Thanh.
Diệp Liệt Thanh hét lên đau đớn, Văn Uyển ấn tay ở trong túi Diệp Liệt Thanh, một đống to mềm mại trong tay cô dần dần cứng lên.
“Í...
Dượng...
Thú vị nha...” Khuôn mặt Diệp Liệt Thanh xanh mét, cảm thấy phần thân dưới vừa đau vừa tê, người khởi xướng tràn đầy kinh ngạc tựa như phát hiện một món đồ chơi thú vị “Văn Uyển ” Hai chữ này gần như bật ra khỏi kẽ răng.
Đột nhiên phanh gấp, xe phía sau không ngừng bấm còi, Diệp Liệt Thanh hung hăng trừng mắt với người nào đó “Buông tay ra ” “Ồ...” Văn Uyển luyến tiếc nhìn phần thân dưới của Diệp Liệt Thanh, vẻ mặt tiếc nuối lui về chỗ.
Trải qua sự cố vừa rồi, cơn thèm thuốc lá của Diệp Liệt Thanh đã bị đè xuống, nhìn vẻ mặt nuối tiếc của cô gái bên cạnh, gân xanh trên thái dương anh giật giật “Cấu trúc mô của con người là sách giáo khoa trung học phổ thông Hiện giờ cháu mới học năm đầu ” “Hở ?” Văn Uyển nghe vậy, nhìn dưới háng Diệp Liệt Thanh, nói “Cháu biết đó là cái gì.” Diệp Liệt Thanh nghe câu trả lời tự tin của Văn Uyển, hoàn toàn không có chút ngượng ngùng xấu hổ mà con gái nên có, anh không thể nuốt xuống cảm giác nghẹn trong lòng một hồi lâụ “Cháu là con gái...
Có sự khác biệt giữa nam và nữ, đặc biệt là hiện giờ cháu còn nhỏ, cháụ..” Bên này vừa mới mở miệng, Văn Uyển đã mất kiên nhẫn, cắt ngang bài giảng “Dừng lại ngay Dượng, trông cháu có chút ngây thơ, nhưng cháu không ngu Ngoại trừ gậy thịt của dượng, cháu chưa từng sờ của đàn ông khác...” “Dừng lại Được rồi Đừng nói nữa ” Diệp Liệt Thanh không ngừng hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại, cuối cùng vẫn bị ánh mắt "nóng bỏng" của Văn Uyển đánh bại “Quay đầu qua chỗ khác ” “Sờ cũng sờ rồi, nhìn chút thì có gì đâu ?
Keo kiệt ” Văn Uyển không phục, quay đầu đi, nhẹ giọng lẩm bẩm.
Nghe cô nói vậy, gân xanh trên trán Diệp Liệt Thanh giật ác liệt hơn “Văn Uyển ” “Cháu không ở đây à ?
Hay là dượng đang biểu diễn thuật gọi hồn ?” “.....” Trong xe im lặng thật lâu, Diệp Liệt Thanh từ bỏ việc giáo dục tại chỗ về cấu trúc mô của con người đối với tổ tông sống ở bên cạnh.
Dân gian có câu nói, người ta sẽ gặp đại nạn khi bước sang tuổi 33, thậm chí có thể dẫn đến bước ngoặt lớn trong cuộc đời.
Vì vậy, dân gian không tổ chức sinh nhật lần thứ 33 rầm rộ, người mê tín sẽ đi chùa cúng bái để cầu may mắn, cầu xin thầy hóa giải tai ương.
Văn Tuyết...
chưa từng tin vào vận mệnh, đặc biệt năm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của ả và Diệp Liệt Thanh.
Đối với tiệc sinh nhật lần thứ 33 năm