Chương 17
hơi cụp mắt che giấu vẻ chán ghét “Cô đừng hù dọa Tiểu Uyển.” “Tôi làm nó sợ...” Văn Tuyết nắm chặt hai tay thành nắm đấm, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc khó giải thích “Hôm qua là sinh nhật tôi, là ngày kỷ niệm mười năm của chúng ta Tôi đợi anh cả đêm...” Nghe vậy, Văn Uyển trốn sau lưng Diệp Liệt Thanh nhếch môi mỉa mai, xem ra bà điên Văn Tuyết này cuối cùng đã học được chút thông minh.
Biết xài chiêu ấm áp.
“Suốt cả đêm Tôi gọi điện thoại cho anh cả đêm ” Nói đến đây, trong mắt Văn Tuyết tràn đầy nước mắt “Tôi tìm anh cả đêm, cuối cùng chỉ nhận được một câu, tôi nổi điên Vì sao tôi điên ?
Không phải do Diệp Liệt Thanh anh ép à ?
Nếu không phải tại anh, làm sao tôi trở thành thế này ” “Diệp Liệt Thanh Do anh ép tôi Anh đã ép tôi ” Từ khi sinh ra, Văn Tuyết luôn là một cô công chúa nhỏ kiêu ngạo.
Nhiều năm qua, chỉ cần ả muốn, dù là người hay là đồ vật, ả phải có được bằng mọi cách, cho dù phải sử dụng thủ đoạn, món đồ mà ả coi trọng phải là của ả, bao gồm người đàn ông trước mặt.
Mặc dù mọi người xung quanh cười nhạo sau lưng ả, cười ả là tiểu thư lá ngọc cành vàng của nhà họ Văn mà lại thích một người đàn ông không được gia tộc coi trọng.
Vậy thì sao, ả quyết định chọn Diệp Liệt Thanh, không ai có thể thay đổi.
“Văn Uyển Mày là con nhỏ đê tiện Anh ấy là người đàn ông của tao ” Văn Tuyết vừa chửi vừa lao về phía Văn Uyển “Mày buông tay ra Buông ra ” Đối mặt với Văn Tuyết hoàn toàn điên cuồng, cả đám chị em vội vàng bước tới kéo lại “Chị...
chị Tuyết...
Chị bình tĩnh đi...” Trong đại sảnh của khách sạn, ngoài đám chị em không biết có thật lòng hay không của Văn Tuyết, không có nhiều khách khứa lắm.
Người phụ nữ bỏ thuốc cho Diệp Liệt Thanh cũng có mặt trong nhóm, giơ tay kéo Văn Tuyết đang nổi điên.
Diệp Liệt Thanh che trước mặt Văn Uyển, đối mặt với sự cào cấu điên rồ của Văn Tuyết, quát “Văn Tuyết Cô quậy đủ chưa ” Văn Tuyết đang nắm áo sơmi của Diệp Liệt Thanh, bị đẩy mạnh, vài nút áo sơmi bị đứt bởi lực tay.
Dấu hôn mơ hồ trên cổ và vết xước trước ngực Diệp Liệt Thanh đều lọt vào tầm mắt Văn Tuyết và đám chị em.
Mọi người hơi sửng sốt, thấy Văn Tuyết còn chưa thấy, vội vàng kéo Văn Tuyết quay người lại.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Diệp Liệt Thanh nắm chặt áo sơmi, thản nhiên liếc nhìn người phụ nữ đang sững sờ trong đám đông, kéo Văn Uyển đi “Đi thôi...” Sau khi người phụ nữ kia nhận được ánh mắt Diệp Liệt Thanh, sắc mặt cô ta tái nhợt, cơ thể không khỏi run lên.
Khoé mắt Văn Uyển liếc nhìn dấu vết của Diệp Liệt Thanh, trong mắt ẩn chứa một nụ cười ranh mãnh, ngước mắt nói với Văn Tuyết trong đám người “Cô, cháu đi trước với dượng...” “Diệp Liệt Thanh, anh dám ” Văn Tuyết bị đám chị em kéo lại, nghe thấy vậy càng giãy giụa ác liệt hơn “Không được tôi cho phép, anh dám bước ra khỏi nơi này ?” Vừa rống xong, Văn Tuyết thoáng nhìn thấy dấu hôn chói mắt trên cổ Diệp Liệt Thanh .
“Diệp Liệt Thanh ” Diệp Liệt Thanh nắm tay Văn Uyển chưa đi được vài bước đã bị Văn Tuyết kéo lại.
Lần này đám chị em bên cạnh Văn Tuyết không dám đứng ra khuyên can, sợ