Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

sưng một chút, ông đây không cắm vào Cho dù chỉ lấy tinh dịch, huyệt của cháu có à ?” Nghe những lời vô liêm sỉ của Diệp Liệt Thanh, Văn Uyển không khỏi trợn to mắt “Diệp Liệt Thanh Dượng vô sỉ ” Thảo nào tối hôm qua Diệp Liệt Thanh không chịu cắm vào Hoá ra canh me cô ở đây “Đúng vậy, tôi vô sỉ Tôi cầm thú, tôi còn là kẻ cặn bã, bây giờ biết rồi à?” Văn Uyển tức giận hắt nước lên người anh, Diệp Liệt Thanh lắc đầu, nước trên đầu rơi xuống mặt Văn Uyển khiến cô tức giận muốn chửi cha mắng mẹ.
“Diệp Liệt Thanh, muốn chết phải không ” “Không lớn không nhỏ Gọi là dượng...” “A...
Dượng nào mà dùng gậy thịt nghiền huyệt cháu gái?
Còn bắn trên người cháu gái ?
Còn hôn cháu gái ?” Văn Uyển đi tới bồn tắm, xoè ngón tay đếm từng chuyện Diệp Liệt Thanh làm tối hôm qua.
Mí mắt phải của Diệp Liệt Thanh liên tục giật giật “Cháu im đi ” “Cháu không im ” Nói xong, cô nhấc chân lên, cố ý để lộ tiểu huyệt, nói với ai đó “Xoa chân cho cháu Mỏi muốn chết ” Diệp Liệt Thanh xoay người định rời đi, ai ngờ mới vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô gái phía sau lạnh lùng nói “Nếu dượng không xoa cho cháu, cháu sẽ gọi điện thoại cho Văn Tuyết kể chuyện dượng ở trên giường cháu tối hôm qua ” “Văn Uyển ” Văn Uyển giả điếc đối với sự tức giận của người đàn ông, còn xoa ngực “Ôi… Dượng xoa vú cả đêm, hình như hơi to lên rồi… Mai mốt dượng xoa nhiều chút cho cháu được không ?” Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh dùng khăn lau đầu một cách thô bạo, lắc mạnh tóc, cười lạnh “Hai cái bánh bao nhỏ của cháu ấy à Ông đây xoa còn cộm tay ” “Ồ...
Tối hôm qua dượng sờ hai cái bánh bao nhỏ này cả đêm đó, vừa rồi còn mút vú Uyển Uyển, hu hụ..
mút đỏ chét rồi...” Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh xuýt nữa trút hơi thở cuối cùng, hung hăng trừng mắt với người nào đó, nghiến răng nghiến lợi nói “Cháu im miệng ngay cho ông đây ” Cuối cùng, lại bổ sung “Nếu chuyện này lọt ra ngoài, người có hại không phải là ông đây ” “Ồ...” Văn Uyển thờ ơ nói, dưới cái nhìn chăm chú của Diệp Liệt Thanh, bàn tay đang xoa ngực chậm rãi duỗi xuống giữa hai chân, bất mãn nói “Tối hôm qua dượng liếm hoa huyệt của Uyển Uyển rất thoải mái...
Ưm...
Lưỡi của dượng mềm ghê...
Vẫn muốn nữa...” Đối với một con bé tổ tông không chịu hiểu, cũng không thể hung dữ như vậy, Diệp Liệt Thanh chỉ cảm thấy tim mình đập cực kỳ thất thường, nếu ở lại lâu hơn sẽ có khả năng bị tức chết.
Văn Uyển nhàn nhã nằm trong bồn tắm, nhìn bóng dáng Diệp Liệt Thanh tức giận đi ra ngoài mà không dám nói gì, khẽ nhướng lông mày, nhẹ nhàng nói “Dượng...
Nếu cháu tắm xong mà dượng không ở đây, người ta sẽ buồn lắm đó...
Hu hu hụ..” Mới vừa đi tới cửa, Diệp Liệt Thanh nghe thấy tiếng khóc giả tạo nũng nịu của cô gái trong phòng tắm, anh cảm sống lưng lạnh buốt, da đầu tê dại.
“Ông đây chắc chắn đã đào mộ của tổ tiên nhà họ Văn ở kiếp trước ” Diệp Liệt Thanh ném xuống một câu, lại lấy ra nửa bao thuốc lá, đi ra ban công gọi điện thoại.
Khi Văn Uyển trần truồng đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Diệp Liệt Thanh xách hai phần ăn sáng vào cửa.
Diệp Liệt Thanh bước vô nhưng không thèm nhìn Văn Uyển, đặt bữa sáng lên bàn “Mặc quần áo đi, ăn sáng xong tôi đưa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡