Còn người tự xưng là bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình mặt kia đã nhân lúc Cảnh Tử Yên kiểm tra mặt, chui qua đám người chạy không thấy bóng dáng.
Dư Hạo bị chỉnh
Phóng viên vừa nghe đến Cảnh Tử Yên, lập tức muốn chen lên phỏng vấn, lại bị người đàn ông ngăn cản lại.
Chỉ thấy trên khuôn mặt anh tuấn của anh ta tràn ngập nụ cười nói với mọi người: "Tôi và bác sĩ Cảnh vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp bị nói xấu có chút không nhìn được, đúng dịp chúng tôi cũng là bác sĩ, liền muốn đến giúp một chút, tuy tôi không phải là bác sĩ chỉnh hình mặt, nhưng đã từng học qua chương trình chỉnh hình, tôi cũng có thể giúp một tay, chứng minh một chút."
Nói xong, người đàn ông đẹp trai liền đi đến trước mặt Khuynh Thành, tự giới thiệu mình: "Chào cô Khuynh Thành, tôi là Dư Hạo, nếu cô không ngại, có thể cho tôi kiểm tra mặt cô một chút được không?"
Người ta khách khí hỏi thăm, đương nhiên Khuynh Thành cũng không thể không nể mặt, mỉm cười nhìn đối phương gật nhẹ đầu.
Sau đó Dư Hạo đi lên trước, động tác giống như Cảnh Tử Yên, nhẹ nhàng nằm cằm của Khuynh Thành, cẩn thận kiểm tra khuôn mặt trước mặt của mình, khoảng cách gần như vậy, anh ta liền không nhịn được cảm thán, khuôn mặt của cô gái này thật đúng là xinh đẹp, không hổ danh là khuynh quốc khuynh thành, quả thật có vốn để nói như vậy.
Mắt thấy đối phương nhìn chằm chằm mình thật lâu, trong mắt Khuynh Thành hiện lên một chút không được tự nhiên, lùi lại một bước, khéo léo tránh khỏi bàn tay đang nắm mặt mình, mỉm cười nói với anh ta: "Anh Dư, có lẽ kiểm tra xong rồi nhỉ."
Lúc này Dư Hạo mới cảm giác được bản thân thất thố, rất mất tự nhiên ho một tiếng, mới trả lời: "Đã kiểm tra xong, kết luận của tôi và bác sĩ Cảnh đều giống nhau, mặt của cô Khuynh Thành chưa hề được tiến hành bất kỳ ca phẫu thuật nào."
Hai vị bác sĩ cùng xác nhận, làm mọi người không thể không tin được.
Theo lời Dư Hạo nói, camera xung quanh răng rắc, răng rắc vang lên không ngừng.
Cùng ngày, tin tức này liền leo lên đầu trang mạng, Khuynh Thành vừa thoát khỏi phong ba phẫu thuật chỉnh hình mặt, vừa lấy được thêm nhiều nhân khí, có thể nói trong họa có phúc.
Có người vui vẻ, đương nhiên cũng sẽ có người không vui rồi.
Khi Dư Hạo vui vẻ phấn khởi quay về bệnh viện, liền nhận được điện thoại của người anh em thân thiết đã lâu không gặp: "Wow, cậu chủ nhà họ Lạc đây mà, cuối cùng cậu cũng chịu về nước rồi à."
"Tối tụ họp hả, được được, tối gặp."
Đến tối, kết quả của buổi tụ họp là Dư Hạo bị người đàn ông yêu nghiệt kia chuốc rượu đến ngã trái ngã phải, qua hôm sau xém chút bỏ qua một ca phẫu thuật.
Sau ca phẫu thuật, anh ngồi yên trong phòng làm việc của mình, luôn cảm thấy hơi không đúng.
"Hình như mình không có đắc tội người đàn ông yêu nghiệt kia mà, vậy sao tối qua anh ta lại chuốc say mình như vậy."
Trái lo phải nghĩ cũng không ra kết quả, Dư Hạo tự nói với bản thân dứt khoát không nghĩ nữa.
Rất lâu sau đó, trong lúc vô tình anh ta mới biết được một tin tức động trời, giờ anh ta mới hiểu được, rốt cuộc bản thân đắc tội cậu Lạc ở chỗ nào, thật ra cũng không có gì đáng nói, nhưng mà trong mắt cậu chủ nhà họ Lạc, là anh đang đùa giỡn vợ người ta.
Chuyện sóng gió phẫu thuật chỉnh hình mặt vẫn còn chưa kết thúc, rất nhanh cảnh sát đã dựa vào chuyện bị tấn công ngày đó tra ra được người đứng sau, vốn là một tuyển thủ bị loại không cam tâm, đầu tiên tìm người lên Internet bịa đặt chuyện Khuynh Thành phẫu thuật chỉnh hình mặt, sau đó một mình sắp xếp một màn kia ở cửa hàng.
Biết chân tướng sự thật, Khuynh Thành vô cùng cảm khái, thật sự là ở đâu, cũng đều có một số người nhàm chán như vậy, vì ghen ghét, hoặc vì những yếu tố khác, đi tổn thương những người không liên quan đến mình.
Giống như mẹ của cô năm đó, cũng bị một số người dùng lý do "Tình cảm" bị tổn thương ám hại, cuối cùng nuối tiếc qua đời ở nước Mỹ.
Tiểu Thành Thành bị cảnh cáo
Từ khi đó cô liền thề, sẽ không bỏ qua cho những người kia.
Không phải chuyện này cũng chính là mục đích cô về nước sao?
Vì hoàn thành mục đích này, cho dù cô nhận lấy bao nhiêu đau đớn cùng ủy khuất, cô vẫn phải kiên nhẫn.
Rất nhanh liền đến vòng đấu loại trực tiếp thứ hai của chương trình Super Star, một trăm người chọn lấy năm mươi.
Dựa vào quy định của ban tổ chức, sáng có năm tổ tranh tài, chiều năm tổ còn lại tranh tài, Khuynh Thành rút thăm trúng tổ 5, bị phân xuống biểu diễn trận đầu vào buổi trưa.
Chưa đến lượt mình thi đấu, cô và tất cả tuyển thủ ngồi trên khán đài nhìn những tuyển thủ khác tranh tài, tuy không phải nói tất cả các tuyển thủ đều có năng lực mạnh, nhưng vẫn có một số tuyển thủ nổi trội có năng lực mạnh hơn.
Quan sát qua năm trận đấu, Khuynh Thành phát hiện được một vài tuyển thủ mạnh.
Ví dụ như ở tổ thứ nhất, là một tuyển thủ nam tên Chung Kỳ Văn, am hiểu đọc thơ và sáng tác, khuôn mặt cũng phù hợp với quan niệm cái đẹp của đa số dân chúng, tuyển thủ như vậy rất dễ lên đời, từ nụ cười của ban giám khảo cũng có thể thấy được, mọi người rất hài lòng với tuyển thủ này.
Còn ở tổ thứ hai thì có Hi Linh Ca, am hiểu các loại nhạc cụ cổ điển của Trung Quốc, bản thân lớn lên cũng mang nét đẹp cổ điển.
Tổ thứ ba có Lạc Già, một tuyển thủ nữ có bề ngoài đẹp trai, ban đầu là kịch nói, am hiểu biểu diễn.
Tổ thứ năm có Cung Nhược Nam cũng là một đối thủ mạnh.
Buổi sáng năm tổ biểu diễn kết thúc, thành công tiến vào vòng trong một nửa, loại một nửa.
Một số tuyển thủ có tâm lý tốt, liền sảng khoái rời đi, trái lại có những tuyển thủ có tâm lý yếu ớt, đau khổ đứng dậy, nên tới trưa mọi người ở lại chờ biểu diễn thấy rất nhiều màn kỳ lạ trên sảnh, ví dụ như góc bên này có một tuyển thủ nữ đang ngồi xổm khóc, bên cạnh cô thì có mấy tuyển thủ đứng nói chuyện vô cùng vui vẻ.
Những người buổi sáng chưa tranh tài, thì đều ở lại đài truyền hình ăn cơm.
Nhà ăn cũng như chiến trường, biết đối phương cùng tổ với mình, mỗi người đều phòng bị nhìn đối phương, trong chiến trường như vậy, Khuynh Thành liền biến thành người tàng hình, có người chào hỏi với cô, cô liền đáp lại một nụ cười, đương nhiên những người chào hỏi này phần lớn là đàn ông.
Phụ nữ nhìn cô đều mang theo ánh mắt ghen tị.
Đối với hiện trường như vậy, Khuynh Thành cũng rất bất đắc dĩ, không khỏi nghĩ đến lời cảnh cáo của người đàn ông khốn kiếp tối qua: "Tiểu Thành Thành, nếu không có chuyện gì thì cách xa những người đàn ông kia cho anh, có thể cách bao nhiêu thì cách bấy nhiêu, nếu không, thì cẩn thận anh làm em không xuống được giường."
Sáng nay, cô thật sự xém chút không đứng lên được, vừa đứng lên, hai chân liền mềm nhũn đến mức suýt thì quỳ rạp xuống đất, nếu không phải vẫn còn chuyện thi đấu hôm nay, thì chắc chắn cô sẽ nằm trên giường, ngủ bù, bây giờ lúc cô bước đi hai chân vẫn còn đau, cô còn dám trêu chọc đàn ông sao? Đây là tìm đường chết.