⬅ Trước Tiếp ➡
Quá khứ của Tiêu Tuấn Trì và Hi Linh Ca
Lầu ba là phòng của hai người đàn ông, ba cô gái ở dưới lầu hai.
Mỗi phòng đều có một nhà vệ sinh riêng, các phòng nối nhau một cái ban công rộng lớn, sau khi Khuynh Thành vào phòng, đầu tiên lấy quần áo trong vali xếp vào tủ, sau đó vội vàng đi đến ban công.
Trước mắt là toàn cảnh sông núi chính là cảm giác lúc này của cô.
Khu du lịch xây ở giữa mặt sườn núi, đứng ở trên ban công có thể thấy rõ phân nửa cảnh của khu du lịch.
Lúc này cô mới phát hiện, thật sự cơ sở vật chất ở đây rất đầy đủ.
Không chỉ có sân bóng các loại, còn có hồ bơi, thậm chí ở nơi xa hơn còn có khu đua ngựa, có rất nhiều kiến trúc đồ sộ, cô đoán trong đám biệt thự ở xa kia, sẽ có biệt thự lúc trước cô đến, có lẽ hiện tại cô ở phía sau, nên không nhìn thấy được.
Thưởng thức cảnh đẹp, mắt thấy thời gian còn sớm, Khuynh Thành dứt khoát vào phòng, lấy quần áo ra chuẩn bị tắm rửa nghỉ ngơi một chút.
Trước khi đi vào khu du lịch, tất cả thiết bị truyền tin của các tuyển thủ đều bị tịch thu, cho nên hiện tại không có cách nào liên lạc được với bên ngoài.
Trên sân thượng của biệt thự.
Tiêu Tuấn Trì đã không còn cười toe toét như trước nữa, thay vào đó là một sắc mặt nghiêm túc nhìn người ngồi đối diện chính mình, mặt mũi tràn đầy không nhịn được nói:
"Hi Linh Ca, cô có thấy phiền hay không, rốt cuộc cô muốn làm gì?"
Bị người yêu ruồng bỏ, dù Hi Linh Ca có được dạy bảo tốt đi chăng nữa cũng không thể chịu được, cô ta không cam lòng nhìn chằm chằm vào người trước mặt, cầu xin nói: "Tuấn Trì, anh đừng đối xử với em như vậy được không, không phải em rất thích anh sao? Em sai chỗ nào."
Đúng vậy, cô ta thích Tiêu Tuấn Trì, thích anh ta rất lâu, thích từ khi bọn họ còn học trung học.
Khi đó bọn họ là bạn cùng lớp, từ nhỏ Tuấn Trì đã đẹp trai, dáng người lại cao, ở tuổi mơ mộng đủ điều, đương nhiên có nhiều nữ sinh theo đuổi anh ta, lúc ấy Hi Linh Ca cũng là một trong những nữ sinh đó.
Vì người mình yêu, cô ta bắt đầu cố gắng ưu tú, bắt đầu học tập các loại nhạc cụ, bắt đầu...
Nhưng hình như cho dù cô ta cố gắng cỡ nào, đối phương cũng không nhìn thấy cô ta, nhưng Tiêu Tuấn Trì vẫn luôn không có bạn gái, cô ta liền cho rằng bản thân có cơ hội, vẫn kiên trì tới cùng.
Thời gian trôi qua, một năm rồi một năm, đảo mắt hai người đã tốt nghiệp trung học.
Thành tích của Tiêu Tuấn Trì rất tốt, sớm đã đậu vào đại học B, vì người yêu, Hi Linh Ca tiếp tục học chung trường với anh ta, liều mạng cũng phải thi vào trường này cho bằng được, nhưng thành tích của cô ta không tốt, cô liền chỉ có thể học một trường khác, cũng may, trời không phụ lòng người, năm sau cô đậu vào trường anh.
Nhưng khi cô ta chân chính bước vào cửa trường đại học B, mới biết tin, Tiêu Tuấn Trì không còn học ở đại học B nữa, anh ta đi du học ở nước ngoài, khi nghe được tin này, cô ta trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình nghe được, nhưng sự thật cô ta không thể không tin.
Ngơ ngác một khoảng thời gian, cô ta vẫn không buông được, cuối cùng cô ta quyết định, bản thân cũng phải qua Mỹ, đi tìm anh, nhưng điều kiện kinh tế nhà cô không cho phép cô ta ra nước ngoài học, cô ta liền nghĩ biện pháp khác.
Trong lúc vô tình cô ta biết được làm ngôi sao kiếm được rất nhiều tiền, cô ta bắt đầu đăng ký tham gia các chương trình tuyển tú, cũng thu về không ít giải thưởng, nhưng cô ta vẫn không lên đời được, mắt thấy sắp tốt nghiệp đại học, cô ta liền nóng vội, cuối cùng thấy chương trình Super Star, cô ta nói với bản thân, lần này cho dù trả giá lớn thế nào nhất định cô ta cũng phải lên đời, nhất định phải thành công.
Tiêu Tuấn Trì từ chối
Lại không ngờ rằng, cô ta lại thấy người mình nhớ mãi không quên ở trong đợt tuyển tú này.
Lần đầu tiên nhìn thấy, cô ta tưởng rằng bản thân nhìn nhầm, sau khi dụi mắt xong, cuối cùng cô ta cũng tin, cô ta không hề nhìn nhầm, anh đã về, cuối cùng cũng đã về rồi.
Trên sân khấu, anh vẫn là tiêu điểm của mọi người, cũng như thời đi học, cô ta si mê theo dõi anh, thật lâu không có dời ánh mắt.
Trong lòng cô ta nhảy cẫng lên không ngừng nói, lần này cơ hội của cô ta đã đến, cô ta nhất định phải khiến cho anh thuộc về mình.
Sau khi tiết mục kết thúc, cô ta mang tâm trạng vui sướng đi tìm anh ta, nhưng anh ta lại quên cô, lúc đó, trái tim của cô ta đau như không thở được, cô ta yêu anh ta nhiều năm như vậy, sao anh có thể quên cô ta chứ, nhìn bóng lưng kia lạnh lùng rời đi, móng tay của cô ta cắm mạnh vào da thịt trong lòng bàn tay, khi cảm giác đau nhói truyền lên não, cô ta tự nói với chính mình: "Tuấn Trì, em sẽ không buông tay, sẽ không buông tay đâu."
Sau đó, bất kể khi nào có thời gian cô ta liền quấn lấy Tiêu Tuấn Trì, quấn đến độ đối phương cảm thấy vô cùng phiền phức.
Khi nghe Tuấn Trì luôn hỏi thăm về tuyển thủ tên Khuynh Thành kia, cô ta lập tức hận cô gái xinh đẹp này, có lẽ chỉ cần là phụ nữ mà Tiêu Tuấn Trì hơi chú ý, cô ta đều hận.
Điều làm cô ta ngạc nhiên nhất chính là, tổ tiết mục lại phân hai người vào cùng một biệt thự.
Vừa mới dưới lầu, Tiêu Tuấn Trì nhiệt tình với cô gái kia đã kích thích cô ta, cho nên, vừa đặt vali vào phòng cô ta liền đi lên lầu tìm anh ta.
Khi Tiêu Tuấn Trì mở cửa phòng, nhìn thấy Hi Linh Ca đứng trước cửa của mình, đáy mắt liền hiện lên vẻ chán ghét, cô gái này thật sự dai như kẹo cao su, làm thế nào cũng không dứt ra được, phiền chết.
Nhưng mà hiện tại mọi người cùng là tuyển thủ, xung quanh đều có camera, anh cũng không thể tùy tiện nổi nóng, nên chỉ có thể ôn hòa nói:
"Chào cô, có chuyện gì sao?"
"Chúng ta nói chuyện một chút đi." Thái độ của Hi Linh Ca lại không cho người khác từ chối.
Tiêu Tuấn Trì suy nghĩ một lát, mở miệng lần nữa:
"Vậy thì lên sân thượng."
Lúc đến đây, anh đã thấy ngôi biệt thự này có sân thượng, gặp mặt ở đây cũng xem như quang minh chính đại, khi có người bắt gặp cũng không bị người ta nắm được nhược điểm.
Như vậy liền có một màn trên sân thượng.
Lạnh nhạt nhìn cô gái trước mặt thâm tình bày tỏ, Tiêu Tuấn Trì cảm thấy buồn cười, cô ta thích anh là không sai, nhưng quan trọng là anh ta không thích cô ta.
Đối với chuyện tình cảm, anh ta luôn luôn gọn gàng, thích là thích, không thích là không thích, cho nên anh ta sẽ không vì sợ làm tổn thương một cô gái mà đi nói dối.
"Hi Linh Ca, cô thích tôi không sai, nhưng tôi không thích cô, nên mời cô sau này đừng làm phiền tôi nữa, hành động của cô ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của tôi."
⬅ Trước Tiếp ➡