⬅ Trước Tiếp ➡
Trúc Lam hôm nay ngồi chung bàn với Nguyệt Dương, nhìn bộ dạng mệt mỏi và cả cánh tay sưng tấy lên của cô thì cau mày nói một câu: “Nguyệt Dương sao cô không đi bệnh viện kiểm tra xem thử, tôi thấy vết thương khá nặng đấy." Trước lời quan tâm của Trúc Lam cô nhỏ giọng nói một tiếng cảm ơn nói mình sẽ đi kiểm tra sau.
Các đồng nghiệp khác cũng nhiệt tình chỉ cô mấy nhãn hiệu thuốc bôi da nhanh liền vết thương, còn tận tình chỉ chỗ mua.
Cô khéo léo từ chối, vì ở nhà đã có một đống thuốc từ thoa ngoài da, cho đến uống hàng ngày, tất tần tật đều có. Đó là do Chu Thiệu Khiêm mang qua. Anh còn ân cần dặn dò cô cách thoa kĩ lưỡng. Sáng nay vừa mới tới công ty cũng nhận được điện thoại của Chu Thiệu Khiêm: "Tôi gọi vì thấy nhắn tin em không trả lời, em nhớ uống thuốc kết hợp với thoa ngoài da, sẽ nhanh khỏi."
Nguyệt Dương ậm ừ vài tiếng rồi cúp máy. Cô cảm thấy sự quan tâm của anh càng ngày càng đặc biệt. Nguyệt Dương đương nhiên hiểu Chu Thiệu Khiêm chính là có ý với mình.
Nhưng thiết nghĩ chút hứng thú nhất thời đó đâu thể gọi là tình  cảm nam nữ, hơn nữa người ưu việt như Chu Thiệu Khiêm bên người không thiếu phụ nữ. Anh ta đối với cô mà nói chỉ là chút rung động nhanh chóng hoặc cùng lắm chỉ là muốn hối lỗi vì chuyện đó mà thôi.
Nhưng sự "hối lỗi" của Chu Thiệu Khiêm thật khiến cô mệt mỏi.
Đang ngồi ăn điện thoại báo tin nhắn, cô mở ra xem. Dòng chữ ngắn gọn đập vào mắt: “Tay của em đang sưng lên, em vẫn chưa bôi thuốc sao?"
Không cần nhìn số cũng biết là của ai. Chu Thiệu Khiêm ở bên kia đang quan sát cô. Nguyệt Dương cảm thấy mệt tới mức không muốn ăn nữa liền lập tức đứng dậy đi lên phòng làm việc. Đồng nghiệp hỏi cô: "Sao ăn ít thế?"
Nguyệt Dương trả lời: “Em no rồi." Cô no lắm rồi no đến nỗi không muốn ăn nữa.
Tầm mười phút sau, ai nấy đều đã quay về phòng làm việc.
Nguyệt Dương đang chú tâm vào đống tài liệu bỗng nhiên Mina từ đâu bước vào. Lên tiếng chào hỏi cả phòng. Sự xinh đẹp kiêu sa nhanh chóng thu hút ánh nhìn của mấy đồng nghiệp nam, nữ cũng không ngoại lệ. Mina cất giọng từ tốn nhã nhặn nói với Nguyệt Dương: “Cô Hà, mời cô theo tôi lên gặp giám đốc một chút."
 Trước ánh nhìn nghi hoặc của mọi người, Nguyệt Dương đi theo Mina lên gặp giám đốc.
Vừa bước vào phòng, Mina đã nhanh chóng ra ngoài, chỉ còn lại mình cô và Chu Thiệu Khiêm. Anh vừa thấy cô, bàn tay đang miết miết mi tâm nhanh chóng thả ra. Chu Thiệu Khiêm ngẩng mặt lên gọi cô tới. Nguyệt Dương đứng trước mặt anh, môi hồng hé mở: “Giám đốc cho gọi tôi?"
Chu Thiệu Khiêm ừm một tiếng rồi đứng dậy lấy áo khoác trên ghế mặc vào nhìn cô nói một câu: “Tôi đưa em đi bệnh viện."
Nguyệt Dương nghe xong lắc đầu từ chối: “Không cần đâu tôi tự đi là được." Trước sự ngang bướng của cô anh vẫn ung dung nắm tay cô ra khỏi cửa phòng thẳng đến thang máy chuyên dụng. Ấn nút xuống tầng, toàn bộ quá trình vỏn vẹn chưa tới mười giây khiến Nguyệt Dương đơ cứng người. Từ bao giờ con người này lại bá đạo như vậy?
Cô bị Chu Thiệu Khiêm nắm lấy tay kéo đi như vậy, dù nhiều lần cố gắng rút ra đều vô ích.
Sau cùng đến gara, Chu Thiệu Khiêm bấm chìa khóa trong tay, ô tô từ xa nhấp nháy đèn xác định vị trí rồi vang lên hai tiếng tít tít. Cửa xe mở ra, Nguyệt Dương được "mời" vào xe nhanh chóng. Từ đầu tới cuối động tác lưu loát dứt khoát không kịp để cô có bất kì phản kháng nào.
 Anh khởi động xe nhấn ga, không nói một lời. Nguyệt Dương ngồi bên cũng im lặng chấp thuận.
Chưa đầy năm phút sau, xe của Chu Thiệu Khiêm rời khỏi công ty, đến thẳng bệnh viện.
 
Ngất xỉu
Chu Thiệu Khiêm đưa cô đến bệnh viện nằm ở trung tâm thành phố. Là một trong những bệnh viện quốc tế lớn nhất nhì cả nước.
Ở đây cô được đích thân viện trưởng thăm khám, đó là một người đàn ông trẻ tuổi, tên là Trương Quốc Anh. Anh ta là bạn thân của Chu Thiệu Khiêm.
Bạn bè của Chu Thiệu Khiêm quả thật cũng phong độ tài giỏi không kém Chu Thiệu Khiêm.
Vừa bước vào phòng khám, cô đã cảm thấy ánh mắt anh ta nhìn cô và Chu Thiệu Khiêm rất mờ ám.
Anh ta cất giọng trêu tức Chu Thiệu Khiêm, hiếm khi có dịp được “bạn hiền" nhờ vả, cũng phải tận dụng một chút cơ hội mới được:
"E hèm, Thiệu Khiêm, sao người phụ nữ của cậu mà lại để cô ấy ra nông nỗi này chứ? Đúng thật là ngay cả người phụ nữ của mình cũng không biết cách chăm sóc, hazza, cô gái tôi đau lòng giùm cô luôn đấy!"
Nguyệt Dương nghe xong đột nhiên bối rối, hai má nóng  bừng lên vội vã giải thích: “Bác sĩ Trần anh hiểu lầm rồi, tôi và Chu tổng chỉ là quan hệ sếp và nhân viên thôi."
Quốc Anh vẫn đang chăm chú xem xét vết thương của cô, nghe thấy câu nói của Nguyệt Dương càng hứng thú hơn, vẻ mặt như đang nghe một câu chuyện khôi hài: “"Quan hệ giữa sếp và nhân viên cũng gần gũi thật đấy?" Giọng điệu tràn ngập ý tứ đùa cợt. Sau đó nhìn Chu Thiệu Khiêm cười cười: “Không ngờ Chu tổng cũng biết quan tâm nhân viên coơ đấy, còn đích thân đưa từng nhân viên đi khám."
Nói xong lại không nhịn được mà liếc nhìn Mina tao nhã đứng bên cạnh, anh mỉim cười nói với Mina: "Mina, Giám đốc Chu đây đã từng đưa em đi khám lần nào chưa, aiza.. anh hi vọng là chưa nếu không anh sẽ rất đau lòng đó." Ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Mina, lại tiếp tục tung ra những lời khen có cánh. Mina mỉm cười lấy lệ, cô đương nhiên nhìn ra ý tứ lời nói đó. Cô biết Quốc Anh thích cô, những lời đó không khác gì lời tán tỉnh chỉ là giờ phút này có chút không thích hợp. Vì Mina bắt đầu cảm nhận được sự nóng giận của Chu tổng phía đối diện.
Chu Thiệu Khiêm hồi nãy giờ đã nhẫn nại hết sức kìm lại ý định cho người bạn tốt nào đó một cú đấm thật mạnh. Đến bây giờ còn dám dở trò tán tỉnh phụ nữ trước mặt anh. Chỉ cần nhìn vết thương dọa người trên tay của Nguyệt Dương anh lại càng cảm thấy sức chịu đựng của anh sắp bị rút cạn. Quốc Anh rõ  ràng đang cố tình trêu tức Chu Thiệu Khiêm. Đây chẳng phải là vì muốn trả thù vụ Chu Thiệu Khiêm từ chối đưa số điện thoại Mina cho cậu ta sao? Nhớ lúc đó Chu Thiệu Khiêm đã nói:
"Muốn tán tỉnh phụ nữ thì nên tấn công trực diện cậu thích thì đi mà tự xin số, tôi đây không có thói quen tiết lộ đời tư người khác cho cậu."
Khuôn mặt tức giận của Quốc Anh lúc đó không khác anh bây giờ là mấy.
Chu Thiệu Khiêm cuối cùng cũng lên tiếng, thanh âm kìm nén tức giận vang lên trong căn phòng toàn mùi thuốc bệnh viện: “Trần Quốc Anh bây giờ cậu khám được chưa?"
Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của Chu Thiệu Khiêm, Quốc anh cũng không dám đùa thêm nữa. Anh chậm rãi mở lời: “Cậu đi lấy sổ khám bệnh tới đây?".
Chu Thiệu Khiêm nghe xong, không đi lấy theo lời Quốc Anh mà nhờ Mina ra ngoài lấy giúp. Anh muốn ở đây cùng Nguyệt Dương, muốn biết cô rút cuộc bị thế nào? Điều đó làm cho Quốc Anh mất hứng vô cùng. Mina của anh đi mất rồi.
Anh là muốn cách ly Chu Thiệu Khiêm một chút để có thể tranh thủ nói chuyện với Mina. Nào ngờ...
Vậy là bác sĩ bắt đầu công việc của bác sĩ, bệnh nhân bắt đầu thực hiện nhiệm vụ im lặng hợp tác của bệnh nhân. Quốc  Anh kiểm tra một lượt các bộ phận trên cơ thể. Lúc chạm vào ngực của Nguyệt Dương, Chu Thiệu Khiêm nhíu mày cất giọng băng lãnh: “Cô ấy bị thương ở tay, cậu chạm vào đó làm gì."
Nghe giọng giấm chua của Thiệu Khiêm, Quốc Anh cười cười: “Cậu ghen cũng lí trí một chút chứ, không thấy sắc mặt cô ấy xanh xao à, tôi phải kiểm tra nhịp tim xem có ổn định không chứ, nhỡ có vấn đề gì thì tôi là người gánh hay cậu hả?"
Chu Thiệu Khiêm không nói gì nữa, anh dõi theo bàn tay đang cầm ống nghe nhịp tim của Quốc Anh trước ngực Nguyệt Dương, lại cảm thấy một cỗ khó chịu lan tràn trong thân thể.
Đây gọi là ghen ư? Cảm giác không hề dễ chịu chút nào?
Nguyệt Dương ngồi bên bắt đầu thấy chóng mặt, cô thấy choáng váng vô cùng. Cô không nghe rõ hai người họ nói gì, đầu óc cứ ong ong khó chịu. Lát sau Mina vào nói gì đó với Chu Thiệu Khiêm. Anh lại gần cô, vỗ vỗ bên lưng dặn dò: “Công ty có việc gấp tôi phải về xử lí ngay, em xong việc thì xuống trước cổng tôi cho người tới đón, nghe không?"
Nguyệt Dương gật đầu, Chu Thiệu Khiêm đang chuẩn bị rời đi, hình như nhớ ra gì đó vội vàng quay lại nói với cô: “Đi xuống thì đi thang bộ, lâu một chút nhưng an toàn, thang máy đông người sẽ ảnh hưởng tới vết thương của em hiểu không?" Quốc Anh ngồi bên thấy Chu Thiệu Khiêm một câu “hiểu không" hai câu “nghe không" như dặn dò trước lúc đi xa, lại còn có cái vẻ  nhẹ nhàng ân cần đó nữa. Quốc Anh cười thầm, không biết lúc anh nói chuyện với Mina bộ dạng có ôn nhu nhẹ nhàng được như Chu Thiệu Khiêm hay không? Thật không ngờ một người tính khí lạnh nhạt như Chu Thiệu Khiêm cũng có dáng vẻ đó.
Nguyệt Dương nghe Chu Thiệu Khiêm nói, trong lòng bỗng chốc nảy sinh sự cảm kích khó diễn tả. Nguyệt Dương nhìn anh đáp lại bằng một nụ cười: “Tôi biết rồi, anh đi đi."
⬅ Trước Tiếp ➡