⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô nói ai mắt chó hả? Có tin hay không tôi liền đem cô ném xuống xe bây giờ không?" Mục Diệc Thần xì một tiếng khinh bỉ.
Lạc Thần Hi lập tức nói, "Không không không, tôi nói sai rồi, quí ngài nói đúng, quí ngài nói cái gì cũng đều đúng! Bây giờ chúng ta đang ở trên xe mà, không thể đỗ xe trái quy định, càng không thể quăng vật gì ra ngoài đâu, ngài tuyệt đối đừng nên kích động nha..."
Người ở trên xe thể thao rồi, không thể không cúi đầu.
Nếu như hiện tại Mục Diệc Thần đuổi cô xuống xe, ngày hôm nay tim của cô sẽ thật sự lạnh lẽo.
Khóe miệng của Mục Diệc Thần giật giật, không nói gì thêm.
Lạc Thần Hi chỉ lo bản thân lại nói sai cái gì, sáng suốt giữ yên lặng.
Xe thể thao đi nhanh như chớp, dĩ nhiên trong 20 phút liền chạy tới phía dưới lầu tổng bộ của tập đoàn SL, cách thời gian báo danh thời gian còn tận ba phút.
Lại không trễ!
Lạc Thần Hi vui mừng khôn xiết, không thể chờ đợi được nữa mở cửa xe, muốn xuống xe.
Một chân bước ra ngoài, cô bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, nhanh chóng quay đầu nói: "Mục đại thiếu, ngày hôm nay thực sự là cảm ơn anh, anh thật đúng là người tốt! Chờ tôi rảnh rỗi sẽ mời anh ăn cơm nhé!"
Nở một nụ cười ấy, như một chú mèo nhỏ đang làm nũng.
Mục Diệc Thần tựa lưng vào ghế ngồi, cầm một điếu thuốc lá, nheo mắt, nhìn theo bóng Lạc Thần Hi đi giày cao gót, ôm túi tư liệu, bước nhanh vào cao ốc của tập đoàn SL.
Bày ra khuôn mặt nhỏ tinh xảo xinh đẹp như vậy, có vẻ hồn nhiên mà vô tội.
Ai có thể nghĩ tới, cô lại là một người phụ nữ thâm trầm tâm cơ như vậy chứ!
Lạc Thần Tâm, cô đúng là đang diễn trò sao?
Có thể diễn bao lâu đây?
Lạc Thần Hi chạy một mạch, rốt cục một phút sau, liền chạy vào phòng họp.
Bên trong đã có hai mươi mấy người đến dự thi.
Lạc Thần Hi kí tên rồi đi vào, tùy tiện tìm cái cái ghế ngồi xuống.
Nụ cười gằn phía sau nàng vang lên, "Tôi còn tưởng nhìn lầm người! Lạc Thần Hi, không ngờ đúng là cô! Tại sao cô lại ở chỗ này chứ?"
Lạc Thần Hi quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một bóng người có chút quen mắt.
Tả Hiểu Tình, bạn học cao trung của cô.
⬅ Trước Tiếp ➡