Người đàn ông như Mục Diệc Thần thật sự quá nguy hiểm, ở trước mặt của hắn, cô rất khó bảo đảm bản thân không lộ ra kẽ hở gì, vẫn là chủ động tránh ra xa một chút thì sẽ tương đối an toàn hơn.
Cả một ngày đầy mệt mỏi, giờ đây coi như phát sinh một chuyện tốt cuối ngày đi.
Lạc Thần Hi hít một hơi thật sâu, chậm rãi xoay người, kéo theo thân thể uể oải của mình chuẩn bị đi tới phòng khách nghỉ ngơi.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp nam tính, hạ xuống nhẹ nhàng trên đỉnh đầu của cô.
"Lạc Thần Tâm, chỉ mới là ngày thứ hai sau đêm tân hôn mà cô lêu lổng ở bên ngoài trễ như vậy mới chịu về, cô lại còn rất vui vẻ thì phải?"
Biểu hiện trên mặt của Lạc Thần Hi lập tức cứng lại, từ từ ngẩng đầu, liền nhìn thấy người đàn ông cao to đẹp trai đang đứng khoanh tay ở hành lang lầu hai, từ trên cao nhìn xuống cô.
Khuôn mặt đẹp đến mức tinh xảo, ở dưới ánh đèn lờ mờ, càng hiện ra khí chất thần bí mà xa cách.
Lạc Thần Hi hoảng hồn.
Một người đàn ông mà khuôn mặt còn đẹp hơn so với người phụ nữ, thì phụ nữ biết sống làm sao nữa chứ?
"Tại sao không trả lời? Vừa nãy không phải nói rất hay sao? Tôi không ở đây, cảm giác như không khí cũng nhờ vậy mà trong sạch hơn hẳn cơ mà?" Âm thanh của người đàn ông mang theo tức giận lại lần nữa vang lên bên tai.
Lạc Thần Hi kinh hãi, lúc này mới phát hiện, Mục Diệc Thần không biết lúc nào đã từ trên lầu đi xuống, bước tới trước mặt cô.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Khí thế bức người cùng hơi thở nam tính hiện rõ trước mặt cô.
Lạc Thần Hi sợ đến mức bất động, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!
Người đàn ông này rốt cuộc xuất hiện từ lúc nào vậy? Bước đi lẽ nào không hề có một chút âm thanh gì sao?
Còn đúng lúc nghe được những lời phỉ báng của cô khi nãy nữa chứ!
Chuyện này... có chút rắc rối rồi đây.
Lạc Thần Hi cười khan một tiếng, "Ha ha, Mục... Mục đại thiếu, chào buổi tối a! Muộn như vậy, sao anh còn chưa ngủ vậy?"
Bây giờ giả vờ mất trí nhớ, không biết còn có kịp hay không nhỉ?
Âm thanh của Mục Diệc Thần nhàn nhạt, "Chưa ngủ được, vợ mới cưới của tôi vẫn còn mãi lang thang ở bên ngoài, không muốn trở về, thì làm sao tôi có thể ngủ sớm như vậy được chứ?"
"Híc, cái này..." Lạc Thần Hi ngẩn ra.
Bị hắn nói thành ra như vậy, nghe thật giống cô là một phụ nữ rất dơ bẩn.
Có lầm hay không chứ?