Hắn đã có chủ ý, muốn đem cái người phụ nữ tâm cơ thâm sâu kia đuổi ra phòng ngủ chính, quyết không cho cô bất kỳ cơ hội nào bò lên trên giường của hắn nữa, khiến cho cô nhận thức rõ ràng thân phận của chính mình.
Nhưng, vừa mở cửa phòng, hắn liền sửng sốt một chút.
Không có ai?!
Người phụ nữ kia lại không có ở đây?
Lông mày của Mục Diệc Thần nhíu lại thật chặt.
Tốt lắm, chỉ mới kết hôn được hai ngày mà ngay cả tối cũng không về, người phụ nữ này là muốn lên trời rồi à?
Nếu như cô còn dám trở về, chứ chờ xem hắn trừng trị cô như thế nào!
Hắn chuyển hướng, đi tới căn phòng của Đường Đường, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.
Tiến đến chiếc giường nhỏ, hắn thấy, trong chiếc đầm công chúa màu hồng phấn trên giường, bánh bao nhỏ mềm mại kia đã ngủ say, trên đôi gò má trắng nõn còn hiện lên chút ứng đỏ nhàn nhạt, miệng nhỏ hơi nhô lên, trông như búp bê vậy.
Nhìn thấy cô bé ngủ rất an ổn, Mục Diệc Thần cuối cùng cũng yên tâm.
Sáng sớm, Đường Đường nhìn thấy người phụ nữ kia, rồi lại còn bị cô ta dọa cho phát khóc, hắn đang lo lắng Đường Đường sẽ bị ác mộng như trước kia nữa chứ.
Không sao rồi, xem ra lần này, bánh bao nhỏ không phải chịu đả kích quá lớn.
Nhưng ai ngờ, hắn vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại phát hiện Đường Đường bất an di chuyển trong chăn, đồng thời, cái miệng nhỏ còn nói lẩm bẩm, lầu bầu cái gì đấy.
Mục Diệc Thần lại lo lắng, nhanh chóng tới gần.
"Ừm... chị ơi... đến đây đi... thơm thơm.. Đường Đường muốn ôm một cái..."
Mục Diệc Thần sửng sốt một chút xíu.
Hắn còn tưởng Đường Đường mơ thấy ác mộng, nhưng bây giờ nhìn lại không giống lắm thì phải?
Chị là ai?
Mục Diệc Thần trong đầu bỗng nhiên lướt qua cảnh tượng qua sáng sớm hôm nay, Đường Đường bò đến trên giường của bọn họ, ôm cánh tay của Lạc Thần Hi mà ra vẻ làm nũng.
Sẽ không là cái người phụ nữ đáng ghét kia đấy chứ?
Đường Đường không phải ghét cô ta nhất hay sao?
Làm sao có khả năng ngay cả trong mơ cũng muốn ôm cô ta một cái chứ?
Mục Diệc Thần làm sao cũng không nghĩ ra.