⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc An Quốc vừa đấm vừa xoa, cũng không thể thuyết phục được Lạc Thần Hi, không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý cả ba điều kiện kia.
Lạc Thần Hi tận mắt nhìn Lạc An Quốc chuyển một triệu vào tài khoản của bệnh viện, mới chịu xoay người rời đi.
Cô vừa rời đi, mặt của Hồ Mạn Nhã liền đầm đìa nước mắt.
"Chồng, sao anh lại có thể đồng ý điều kiện của con nhóc chết tiệt kia chứ, là một triệu lận đó! Mấy tháng nay em còn chưa mua được cái túi xách nào..."
Nói còn chưa dứt lời, liền bị Lạc An Quốc tức đến nổ phổi mà ngắt lời, "Cô còn dám nói! Việc ngày hôm nay, đều là do cô gây ra, cô khi không lại chạy đến chỗ của Lục Văn Quân làm cái gì hả? Bà ta mà xảy ra chuyện gì, thì Lạc Thần Hi còn có thể nghe lời được sao?"
"Nhưng, em chỉ là muốn tiết kiệm một ít tiền mà thôi... Người phụ nữ kia thật sự không cần nằm phòng bệnh tốt như vậy, em đều hỏi qua rồi, bệnh này không thể trị khỏi, vậy còn lãng phí tiền làm cái gì kia chứ? Dù sao cũng sắp chết rồi, sao không kêu nó mang bà ta về nhà tự nuôi đi?"
"Thực sự là tóc dài kiến thức ngắn mà!" Lạc An Quốc nghe xong những lời này, tức giận cực kỳ, đã có chút hối hận khi cưới một người phụ nữ vô văn hóa như thế này.
Ở trên giường thì đúng là hầu hạ rất khá, nhưng còn nói đến việc lớn, chỉ có cản trở mà thôi!
"Tóm lại, cô nhớ kỹ cho tôi, nếu như muốn sau này, khi Thần Tâm trở lại có thể sống những ngày tháng dễ chịu ở Mục gia, thì cô đừng dại mà đi tìm Lục Văn Quân nữa, càng không được đi tìm Lạc Thần Hi! Có nghe rõ không hả?"
"Nhưng mà..." Hồ Mạn Nhã vẫn là không cam lòng.
Ngày hôm nay bị con nhóc chết tiệt kia đánh cho vài cái bạt tai, bà ta vẫn còn muốn tìm cơ hội trả thù lại đây!
"Không có nhưng nhị gì hết, nếu như cô còn gây phiền phức cho tôi, thì Thần Tâm đời này cũng đừng mơ làm con dâu của Mục gia nữa!"
Nghe Lạc An Quốc nhấc lên con gái ruột, cuối cùng Hồ Mạn Nhã cũng coi như có chút sợ, dù không cam tâm nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý.
Cùng lúc đó.
Trong căn phòng đặc biệt tại câu lạc bộ Secret xa hoa nhất.
Dưới ánh đèn mờ, Mục Diệc Thần nghiêng người dựa vào ở trên ghế salon.
Khí chất cao quý cùng tao nhã, ở trên người hắn được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Trên tay hắn cầm một ly rượu đỏ, có chút thất thần.
Nhìn thấy rượu đỏ, hắn không tự chủ nghĩ đến tối hôm qua...
Hắn trước giờ luôn tự chủ, rất ít khi mất khống chế như vậy, ngoại trừ cái đêm của bốn năm trước khiến hắn có cô con gái Đường Đường ra, thì chính là tối hôm qua.
Dù chỉ là hồi tưởng lại tình cảnh ngay lúc đó, cũng làm cho hắn cả người khô nóng, thân thể cứng đến nỗi đau đớn.
Bỗng nhiên, trên vai bị người khác vỗ một cái.
⬅ Trước Tiếp ➡