⬅ Trước Tiếp ➡

Nghê Âm bị lời nói thẳng thắn của cô ấy làm sặc "Chị nói chuyện có thể giữ mồm miệng chút không.."
Cô lại nghĩ đến chuyện buổi đấu giá.
Anh đã mua chiếc ghim cài ngực nữ, không biết là mua cho ai nữa..
Người phục vụ mang sashimi đến, Hạ Thiên Đường nghiêm túc cảm thán "Nhưng giờ Hạ Hành Dữ là người thành đạt nhất trong thế hệ của chúng ta rồi, mấy năm nay anh ấy thay đổi quá nhiềụ Hồi trước ở nhà họ Hạ, anh ấy bị mẹ kế và em trai ức hiếp, bố thì không che chở, mẹ ruột lại mất sớm, chỉ có ông nội thương anh ấy. Anh ấy đã phải đấu tranh vất vả lắm mới đạt được vị trí như bây giờ, quả thật không dễ dàng gì."
Nghê Âm biết, Hạ Hành Dữ chưa bao giờ là con cưng của trời, sống trong sung sướng không phải lo nghĩ gì như người ngoài vẫn nghĩ. Anh từng bị người khác giẫm đạp dưới chân, phải vật lộn trong bóng tối và bùn lầy để leo lên. Tất cả những gì anh có được hôm nay đều là do anh tự mình giành lấy.
Hạ Thiên Đường chuyển chủ đề, hỏi Nghê Âm về tình hình gần đây của cô "Dạo này em và Tống Chiêm thế nào rồi? Hai người bận rộn như vậy, có thời gian yêu đương không?"
Nghê Âm cúi đầu "Chẳng khác gì chưa yêu cả."
Thấy vẻ mặt cô, Hạ Thiên Đường hỏi "Sao thế, có chuyện gì à?"
Nghê Âm kể lại chuyện đêm buổi đấu giá, Hạ Thiên Đường nghe xong thì nổi giận đùng đùng "Tống Chiêm làm vậy có còn là người sao? Lúc cần thì gọi, không cần thì đuổi đi, em là cái gì trong mắt anh ta chứ? "
Hạ Thiên Đường thấy không đáng thay cô "Không công khai chuyện hai người, cho em leo cây hết lần này đến lần khác, trong mắt chỉ có sự nghiệp, còn thường xuyên để em chịu ấm ức. Người như vậy có gì đáng để em yêu nhiều năm như thế chứ?"
Nghê Âm nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước kia, Tống Chiêm rất tốt..
Trong ký ức, lần đầu tiên cô gặp anh ta là vào mùa thu năm lớp mười. Chàng trai trên sân tennis tung cú giao bóng mạnh mẽ, rực rỡ chói mắt, thu hút khiến cả sân hét lên; lần thứ hai là ở sân trường, cô vô tình bị người khác đâm phải, anh ta chạy đến đỡ cô dậy, dịu dàng hỏi cô có bị thương không; lần thứ ba là trước cổng trường, cô bị một nam sinh trường khác quấy rối, anh ta lao ra chắn trước mặt cô, bảo vệ cô.
Hôm đó, anh ta đưa cho cô gói khăn giấy khi cô đang đỏ mắt, cười dịu dàng như nước "Đừng khóc, sau này nếu bị bắt nạt thì tìm anh. Anh là Tống Chiêm."
Cô luôn yêu thầm anh ta, giờ đây cuối cùng cũng ở bên anh ta, nhưng lại phát hiện không có sự ngọt ngào hạnh phúc như tưởng tượng.
"Không hạnh phúc có nghĩa là không phù hợp. Chị thấy anh ta không phải bận, mà là không đủ yêu em thôi."
Lời nói của Hạ Thiên Đường thẳng thắn đến mức chói tai.
"Cục cưng à, với gia thế của em, ai mà không đủ tiêu chuẩn chứ? Nếu Tống Chiêm biết thân phận thật của em, chưa biết chừng sẽ cố bám lấy em ấy chứ." Cô ấy xót xa khuyên nhủ, "Em nên suy nghĩ kỹ về mối quan hệ này đi, đừng tự làm khổ mình nữa."
Nghê Âm nắm chặt chiếc muỗng "Ừ, em biết rồi."
Cô chuyển chủ đề, món chính được mang lên. Đầu bếp nói đây là món không có trong menu, Hạ Thiên Đường nhướng mày "Nhờ vào phúc của cô Nghê rồi, cảm ơn đã chiêu đãi."


⬅ Trước Tiếp ➡