Chương 3
trong ánh mắt phức tạp của đối phương từng bước đi về phía người mang âu phục màu đen kia, khoác lấy cánh tay người đó "Đợi lâu chưa?" Không biết có phải ảo giác của Lâm Gia Thanh không, cô dường như nghe được Tưởng Thừa Vũ hừ một tiếng.
Chẳng mấy chốc, anh cúp điện thoại, liếc nhìn cậu thanh niên vẫn đang đứng sững ở lối ra vào của hành khách, xoay người "Chồng?
Em tưởng tôi là phương tiện giao thông đến đây đón em sao?" "...." Lâm Gia Thanh.
Cô nghe ra sự chế giễu trong giọng nói của anh.
Nhưng cũng chỉ làm bộ như nghe không hiểu, mỉm cười kéo tay anh, theo anh đi về phía bàn xoay hành lý, sau đó lại kéo hành lý đi về phía thang máy.
Đợi đến khi cửa thang máy đóng lại, ánh nhìn phía xa xa kia dần rút lui, cô mới buông cánh tay anh ra "Đi nhanh đi." Xe ở cách sân bay không xa.
Tài xế nhìn thấy hai người từ xa thì vội vàng xuống xe tiếp nhận hành lý trong tay Tưởng Thừa Vũ.
Qua cửa sổ xe hạ xuống, Lâm Gia Thanh nhìn thấy trên ghế lái phụ chất một hộp quà thật to, mặt trên là hoa cẩm chướng màu tím nhạt và hoa hồng champagne xen lẫn cỏ đuôi thỏ trắng mịn như tuyết, ở giữa là mấy đóa bách hợp trắng nở rộ, dùng giấy lụa xám bạc cùng ruy băng màu xanh tuyết buộc thành bó.
Buổi biểu diễn hôm trước vừa kết thúc, Lâm Gia Thanh liền đặt vé máy bay về nước.
Sở dĩ vội vàng như vậy, ngoại trừ người nhà thúc giục thì còn bởi vì hôm nay là đại thọ tám mươi của bà nội Tưởng Thừa Vũ.
Rất rõ ràng, quà cáp Tưởng Thừa Vũ đã chuẩn bị xong, không cần cô quan tâm, chỉ là hoa kia nannan "Anh tặng hoa này cho bà nội liệu có lạc quẻ quá không?" "?" "Ngày vui nên chọn màu sắc tươi đẹp một chút, huống hồ người già đều thích đỏ tía.
Hoa của anh..." Lâm Gia Thanh suy nghĩ từ ngữ thích hợp, vừa nghiêng đầu thì bắt gặp sắc mặt khó coi của Tưởng Thừa Vũ, cô lập tức từ bỏ "Nhưng bà nội thương anh như vậy, dù anh tặng một bó hoa dại ven đường bà cũng vui." Nói xong, cô kéo ghế sau xe ra, ngồi vào.
Trong xe có hệ thống sưởi.
Lâm Gia Thanh vừa ngồi vào, cơ bắp căng thẳng cũng thả lỏng, nhịn không được cảm khái "Ở trong xe vẫn ấm áp nhất." "Ơ, Gia Thanh, sao cháu mặc ít vậy?
Thừa Vũ không nói với cháu hai ngày nay nhiệt độ xuống thấp..." Chú Khiêm lái xe thấy thế lật đật đóng cửa sổ xe, lại điều chỉnh hệ thống sưởi lên hai độ, chỉ là vừa nhìn thấy sắc mặt Tưởng Thừa Vũ, nửa câu sau ông không khỏi nghẹn lại, vội vàng đổi đề tài "Gia Thanh, nghe nói tháng trước cháu lại đoạt giải thưởng, còn là một giải thưởng quốc tế, giỏi quá rồi, chúc mừng cháu nhé." "Chú Khiêm, chú cũng quan tâm mấy thứ này sao?" Lâm Gia Thanh cười "Thật ra cũng không giỏi giang gì đâu ạ, thi đấu hạng B thôi, mấy tiết mục hay hơn cháu đã thể hiện hết ở giải thi đấu hạng A thời còn trẻ rồi." "Thật ra chú không quá để ý đến những thứ này, hạng A hạng B gì đó chú không hiểu, chú chỉ biết đó là cuộc thi quy mô thế giới, có thể giành được giải thưởng cũng rất giỏi rồi." Chú Khiêm chậm rãi khởi động xe "Lát nữa bà cụ mà gặp cháu không biết vui mừng tới cỡ nào đây.
Lần này về không đi nữa chứ?" "Vâng, không đi nữa." Lâm Gia Thanh gật đầu, lại hỏi "Bà nội có khỏe không ạ?" "Khỏe,