Chương 18
Gia Thanh đều tản ra oán khí, thở hồng hộc chất vấn người bên cạnh.
Tưởng Thừa Vũ ngược lại khá thoải mái "Trì trai với ăn chay đâu có giống nhaụ" Ăn chay tức là không ăn các loại thịt động vật.
Trì trai thì ngoài ăn chay còn phải giữ các giới hạnh, đúng phép tu hành, đặc biệt qua giờ cơm trưa giờ Ngọ sẽ không dùng thêm bữa nào nữa.
"Có gì không giống?" Lâm Gia Thanh.
Tưởng Thừa Vũ im lặng một lúc "Trì trai có thể tích công đức." "..." Nghe đi, đây là lời mà một luật sư có học thức cao nên nói sao?
Lâm Gia Thanh "Đưa di động cho tôi đi." Nói xong cũng không đợi Tưởng Thừa Vũ phản ứng đã giật lấy di động của anh, nghịch ngợm một lúc.
Lúc Tưởng Thừa Vũ nhận lại di động, màn hình điện thoại của anh đã biến thành màu đen, ở giữa là một con cá gỗ thật to.
Lâm Gia Thanh "Tôi cài cho anh cái APP, sau này anh không cần phải phiền phức thế này nữa, cứ gõ cái này là có thể tích công đức." Thắp hương, quỳ lạy, thắp đèn, cầu phúc.
Sau khi làm hết quy trình như những năm trước, mẹ Lâm lại lấy cho Lâm Gia Thanh một ống xăm.
Nghĩ đến cuộc nói chuyện lần trước, Lâm Gia Thanh cam chịu quỳ xuống bồ đoàn dập đầu ba cái, lại dùng hai tay nâng ống xăm lên, tiếp đó là tiếng rào rào vang lên, cuối cùng lộp bộp rơi ra hai thẻ xăm.
"Hai thẻ không tính được, lắc lại lần nữa." Mẹ Lâm nói.
Lâm Gia Thanh không thể làm gì khác hơn là nhặt thẻ xăm bỏ vào ống lại, mẹ Lâm hỏi thăm sư phụ bên cạnh, lại lấy thêm một ống xăm khác đưa cho Tưởng Thừa Vũ.
Tưởng Thừa Vũ "Chắc con không cần đâu mẹ." Anh thật sự không có gì muốn cầu cả.
Mẹ Lâm nhìn ra rồi, vẫn đưa ống xăm cho anh "Chỉ xem vận thế thôi, đừng nghĩ nhiều quá." Thế là Tưởng Thừa Vũ quỳ xuống bên cạnh Lâm Gia Thanh, lắc lắc ống xăm.
Khi thẻ xăm rơi ra khỏi ống xăm, thẻ của Lâm Gia Thanh cũng đồng thời rơi ra.
Cô nhặt lên nhìn thoáng qua, đưa cho anh, kêu anh cầm rồi cùng mình đi tìm sư phụ bên cạnh giải xăm.
"Cầu cái gì?" Sư phụ hỏi.
"..." Cầu cái gì à?
Tưởng Thừa Vũ nghẹn lời.
Mẹ Lâm biết bây giờ nói con nối dõi thì quá sốt ruột, bèn tiếp lời "Vợ chồng hòa thuận." "Xăm thứ bảy, giáp canh, cốt cách dáng dấp của bậc tiên, lại gặp tiên tông làm minh chủ..." Sư phụ lúc này mới tiếp nhận thẻ xăm trong tay Tưởng Thừa Vũ, lật sách bắt đầu giải xăm.
Lâm Gia Thanh nghe không hiểu, lại muốn đi toilet "Mọi người nghe trước nhé, lát nữa con lại tới." ...
"Rồi thẻ xăm nói thế nào?" Trên đường trở ra, Lâm Gia Thanh hỏi.
"Cũng chẳng nói gì.
Trung hòa lại coi như không tốt không xấụ" Tưởng Thừa Vũ đáp.
"Cái gì gọi là trung hòa?" Lâm Gia Thanh khó hiểụ "Một xăm đại cát, một xăm đại hung." Tưởng Thừa Vũ nói, "Dù sao cũng là cầu, trung hòa lại không tốt không xấu là đúng rồi." "......
Còn có thể trung hòa như vậy sao?" Lâm Gia Thanh, "Xăm nào đại cát, xăm nào đại hung?" Tưởng Thừa Vũ không nói gì nữa, dáng vẻ cũng không tin.
Lâm Gia Thanh nhớ lại lời của sư phụ vừa nãy, dùng vốn ngữ văn ít ỏi của mình thử nghiên cứu thì có vẻ xăm của Tưởng Thừa Vũ là đại cát, thế thì, xăm của cô là đại hung?
Bỏ đi, thôi thì cứ trung hòa vậy.
Giống như Tưởng Thừa Vũ nói, dù sao cô và anh đều hỏi cùng một vấn