Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

Lý Giai Giai lau mồ hôi, "Được rồi, em đi về trước đi, cô lập tức đến lớp ngay." Nghiêm Chân là một giáo viên nhân dân vẻ vang.
Bất quá, giáo viên ở trong trường này dường như không được kính trọng.
Bởi vì trường học nơi cô công tác chiếm đại đa số chính là con em của những cán bộ cao cấp, lại phần lớn là trẻ con, bình thường không gây chuyện là tốt lắm rồi.
Lần này, lại gây chuyện sao nannan Lớp 3 năm 2.
Cả lớp có 36 nhóc mà giờ phút này chia làm hai nhóm phân biệt, đứng ở phía sau hai cậu bé cầm đầụ Hai bé trai này hiển nhiên đã trải qua một phen đấu đá, trên mặt đều có vết thương lớn nhỏ khác nhaụ Trong đó một bé trai đang một bên lau nước mắt một bên lau nước mũi, hiển nhiên bị thương có vẻ nặng hơn.
Một nhóc khác đang liếc mắt nhìn cậu bé, đầu vểnh thật cao.
"Cố Gia Minh, cậu đả thương cậu ấy, nhanh tới nói xin lỗi đi." Lớp phó Lâm Tiểu Tiểu nói.
Cậu bé đầu vểnh thật cao thản nhiên nhìn cô một cái, tiện đà khinh thường xoay người đi.
"Cố Gia Minh " Lâm Tiểu Tiểu dậm chân, người này như thế nào ngốc như vậy chứ, đợi đến khi Lý Giai Giai gọi cô giáo tới, cậu ta không thể nào chịu nổi.
"Không." Cố Gia Minh nói, vừa bi thương lại cảm thấy bất bình, tức giận nhìn Lâm Tiểu Tiểu không thèm chấp nhất, "Cậu rốt cuộc là ở phe nào hả?
Cậu nếu đứng bên tớ thì cũng đừng khuyên tớ đầu hàng quân địch chứ?
Ba tớ nói, trên chiến trường thà chết chứ không chịu khuất phục " Lâm Tiểu Tiểu nghẹn họng, tầm mắt thoáng nhìn qua thấy một đạo thân ảnh cao lớn yểu điệu hướng bọn họ đi tới, xong rồi cô giáo đến đây nannan Nghiêm Chân đi vào phòng học, liếc mắt một cái liền thấy rõ ràng hai nhân vật cầm đầu vụ ẩu đả này, Cố Gia Minh cùng Lâm Tử, trong lớp học nổi danh quỷ gây sự, làm chuyện xấu chính xác chỉ có hai người này.
Nhưng hai người bình thường không quan hệ này, giống như hôm nay lại giương kiếm sẵn sàng giằng co đánh nhau, nhưng thật ra lại là lần đầu tiên.
"Mấy đứa sao lại thế này hả?" Nghiêm Chân thản nhiên hỏi.
Lâm Tử khóc thảm chỉ vào Cố Gia Minh nói, "Cô Nghiêm, em chỉ nói cậu ấy có một câu mà cậu ấy liền đem em đánh thành thế này, huuhụ Cô Nghiêm, cô phải làm chủ cho em " Nghiêm Chân giống như trấn an, vỗ vỗ đầu Lâm Tử rồi lại hỏi, "Uh, vậy em nói bạn ấy cái gì thế?” Lâm Tử hít cái mũi một cái, khúm núm nói, "Em…Em đã nói ba cậu ấy lần này khẳng định lại không đến họp phụ huynh.
Kết quả… cậu ấy… cậu ấy liền đánh em.” "Đánh cậu ta là xứng đáng." Cố Gia Minh như là một con mèo bị đạp phải đuôi, nhất thời dựng thẳng lông mao lên.
Khó trách nannan Nghiêm Chân đem cảm xúc kích động của bạn nhỏ trấn an xuống, "Được rồi, không có việc gì thì tan học về nhà." Rồi sau đó nhìn về phía bạn học nhỏ Cố Gia Minh đang phẫn nộ kia.
"Cố Gia Minh, đến văn phòng của cô một chuyến." Bạn nhỏ Cố Gia Minh nhất thời lông mi nhíu lại một đường, cầm lấy túi sách nhỏ, hiên ngang lẫm liệt ở trước ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người đi theo cô giáo đi ra ngoài.
Mưa đã tạnh, Nghiêm Chân trở lại trong văn phòng, chuyện đầu tiên cô làm chính là mở cửa sổ ra.
Tia nắng chói chang giữa mùa hè, một trận mưa mạnh mẽ trút xuống gột


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡