Chương 16
xuống rồi gọi một ly cà phê.
Tầm mắt dừng ở người đàn ông đối diện, anh cũng đang thưởng thức một ly hồng trà.
Cố Hoài Việt cúi đầu uống một ngụm trà, vị chua trong dạ dày giảm đi một ít.
Buổi trưa hôm nay anh có một bữa ăn, không từ chối được nên đành uống một ít rượu, rượu có độ cồn cao mà dạ dày anh lại vốn không được tốt nên khó chịu cực kì, chỉ là anh che giấu được đến khi đi cũng không ai nhận ra điều gì khác thường.
Anh đặt chén trà xuống, nhìn Nghiêm Chân.
Một cô gái trẻ tuổi, mặc đồng phục, vẻ mặt rất trầm tĩnh như đang đợi anh nói.
Cố Hoài Việt thoáng trầm ngâm, “Thực có lỗi cô Nghiêm, lại phiền cô thế này.” Nghiêm Chân lắc đầu, “Không sao, gặp mặt phụ huynh học sinh cũng là nhiệm vụ của một giáo viên.” Cố Hoài Việt cũng cười khẽ, cả người toát ra một cảm giác rất uy lực.
Quân nhân là vậy, không dễ thể hiện sự nhẹ nhàng nhưng mà anh không hề biết, người đối diện với anh lúc này Nghiêm Chân lại cảm nhận rất rõ ràng, bởi thế giờ phút này mới đứng ngồi không yên.
“Gia Minh từ nhỏ rất bướng bỉnh, chắc nó cũng gây cho cô không ít việc rắc rối?”Anh thản nhiên hỏi.
Nghiêm Chân mỉm cười, “Em Cố Gia Minh tuy là có chút bướng bỉnh nhưng mà rất thông minh, được nhiều người yêu mến.” Người đàn ông này mặt ngoài cười, bên trong lại khẽ hừ một tiếng, “Thằng nhãi ranh này giỏi nhất là nói ngọt, cho nên luôn làm người xung quanh bị hù cho sửng sốt.” Nói chuyện với nhau được một lát, Cố Hoài Việt đối với biểu hiện của thằng con nhà mình cũng hiểu rõ hơn, hai tay đặt lên đầu gối, duy trì một kiểu ngồi rất nghiêm túc, “Tôi tham gia quân ngũ luôn ở bên ngoài, hằng năm không mấy khi ở nhà cho nên việc dạy dỗ con không được tốt lắm.
Thế nên muốn phiền cô quan tâm nhiều hơn tới cháụ” Nghiêm Chân cũng vội nói, “Quân nhân bảo vệ biên cương tổ quốc, tôi có thể hiểu mà nhưng mà làm cho con mình thất vọng cũng không phải tốt.” Cô đột nhiên hỏi, “Anh không rảnh vậy mẹ của Cố Gia Minh cũng không có thời gian sao?” Người đàn ông đó rõ ràng ngẩn ra, sau đó nhẹ nói, “Thực xin lỗi, nhưng mẹ của Gia Minh đã qua đời rồi.” Nghiêm Chân kinh ngạc không thôi, cô lại càng cuống quýt.
Xấu hổ không được bao lâu thì di động trong túi chợt vang, là điện thoại của bà Lý cạnh nhà.
Bà nội sức khỏe không tốt, cô lại không có ở đó cho nên luôn nhờ bà Lý trông chừng giúp.
Nhìn thấy số cô vội vàng bắt máy, đầu bên kia bà Lý lớn giọng, dự cảm của cô là thật, “Tiểu Chân sao?
Bà nội cháu lại bị tái phát bệnh cao huyết áp, giờ đang ở bệnh viện thành phố.
Cháu có việc sao, sao không nhanh vào đây.” Tắt máy xong Nghiêm Chân vội đứng lên, cầm lấy túi chuẩn bị đi ra ngoài.
Chợt một cánh tay bắt lấy tay cô, là anh.
Nghiêm Chân quay đầu lại, thấp giọng nói, không giấu được vẻ kích động, “Xin lỗi anh, bà nội tôi có chuyện, giờ tôi phải đến bệnh viện ngay.” “Tôi nghe thấy rồi.” Cố Hoài Việt trầm giọng, sau đó mới thấy mặt cô càng xấu hổ hơn.
Nghiêm Chân đau khổ nghĩ, bà Lý nói lớn như thế, không nghe được cũng rất khó.“Tôi đưa cô đi.” “Sao?” Cô kinh ngạc ngẩng đầụ“Bệnh viện thành phố ở thành đông, giờ lại là lúc kẹt xe, bắt xe không tiện nên để tôi đưa cô đi.” Cố Hoài Việt cầm lấy chìa khóa, thấy